Chap 211
Hai tuần học của tháng đầu tiên trôi qua nhanh chóng, và đối với 11A1 mà nói đó là hai tuần có nhiều chuyển biến bất ngờ nhất, và đặc biệt là với riêng tôi. Cũng không lạ lùng gì khi nói những chuyển biến đó đều bắt nguồn từ học sinh mới, Minh Huy. Đối với thằng này mà nói, chỉ riêng hai việc nó được chính Khả Vy đề cử vào chức phó bí thư và hết sức siêng năng giải đáp mọi thắc mắc của mọi người trong lớp, cũng đủ để tôi nhận ra mục đích thật sự của nó là gì.

Đầu tiên là ở mặt trận giao tiếp, khi mà trước đây bộ ba cán sự Toán- Lí- Hoá là tôi, Luân khùng và Tuấn rách là người chịu trách nhiệm giúp đỡ bạn bè trong lớp về các vấn đề học tập. Thế nhưng là học sinh đang tuổi ăn tuổi chơi, nên đến giờ ra chơi là bọn Khang mập lại tót ra ngoài không đá cầu thì cũng uống nước tán dóc, tôi thì sẵn tâm trạng bất cần đời nên cũng chả thiết tha gì trong việc làm tròn nhiệm vụ một cán sự Toán. Và thằng Minh Huy lại khác, bất kể là đầu giờ truy bài hay giữa giờ giải lao, nó đều chăm chỉ ngồi tại lớp bận rộn với những câu hỏi hóc búa và bài tập khó khăn của chúng bạn luôn dồn về tới tấp. Nó tươi cười trả lời, ân cần chỉ dẫn tất cả mọi người :- Bài này sao Huy nhỉ ? Định hỏi Tuấn mà nó chạy đâu mất xác !
- À để mình, như vầy nhé !
- Huy ơi, có chỗ này mình không hiểu nè !
- Dễ thôi, xem kĩ nha !
- Thằng Luân khó tính quá, hỏi chút cũng nhằn, giải giúp tui đi !
- Ừ đợi Huy chút !
- Cái thằng Nam dạo này nó sao đó, hỏi gì cũng ừ mà chả làm gì !
- Để Huy giúp cho !

Vậy là không như các học sinh mới với thái độ thường thấy là rụt rè, thằng Huy rất bạo dạn, thế là vô tình nó dần dần trở thành một người bạn giỏi giang và hoà nhã với tất cả mọi người. Tất nhiên bấy giờ thằng này hầu như được lòng tất cả mọi người, đến cả Khả Vy và Tiểu Mai cũng nhìn nó bằng một ánh mắt khác.

- Vy ơi, mình chuẩn bị sẵn bài báo này rồi, chút Vy đọc nhé !
- Ừ, cảm ơn Huy nhiều nha !

Vy tươi cười nhận tờ báo từ tay thằng này, và tôi ngày càng cảm thấy thằng Huy rất giỏi trong việc lấy lòng con gái.

- Mai nè, có thắc mắc gì bài toán khi nãy không ?
- Ừ không, Huy giải cho các bạn đi !

Đến cả Tiểu Mai lúc này cũng có đôi lúc mỉm cười nhìn thằng Huy xông xáo giúp đỡ bạn bè, và nó không dừng lại ở đó, cứ như nó quyết tâm tán hết con gái A1 hay sao ấy. Giờ ra chơi, nó hào phóng móc tiền túi ra gọi người dưới căn-tin bưng lên cơ man nào là nước ngọt và trái cây để đãi bạn bè trong lớp. Về mặt giao tiếp, tôi phải thừa nhận nó cư xử rất hay và không có gì phải than phiền, tuy rằng có khi nó cũng cáu gắt, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười mà tôi cho rằng hơi bị giả tạo khi nó giảng bài cho bọn con gái chậm hiểu.

Ở mặt trận học tập, khi mà tôi liên tục bị thầy Toàn hành cho lên bờ xuống ruộng vì cái tội giải tắt cùng viết sai chính tả :

- Kết câu không có dấu chấm, trừ 2 điểm !
- ………. !
- Chữ “ x “ viết nhỏ thế này người ta tưởng là dấu nhân thì sao ?
- Dấu nhân là dấu chấm đen mà thầy ?
- Viết thế này vẫn dễ lầm là dấu nhân, trừ 1 điểm !
- Ớ…… !

Thế nên không lạ gì khi tôi dù giải đúng đáp số vẫn lãnh con 5 to tướng trong sổ điểm, trái ngược với thằng Huy, nó toàn được điểm chẳng 9 thì 10. Thế là thằng Nam bất cần đời lúc này đâm ra bực tức mà bỏ hẳn luôn môn Toán, giờ học tôi chỉ ngồi nghĩ vu vơ, về nhà cũng không thèm làm bài tập, toàn tót đi chơi game online.

Thằng Minh Huy chiếm lợi thế trong môn Toán với tôi là ở cái địa lợi, vì nó đã quen với cách dạy cực kì chi tiết của thầy Toàn. Còn ở môn Lí với Luân khùng thì thằng Huy luôn giành quyền chủ động trong thiên thời, khi mà cứ hễ giáo viên đặt câu hỏi là nó luôn giơ tay giải đáp, dĩ nhiên không thầy cô nào lại không chọn cái giơ tay phát biểu của một học sinh mới, thay vì chọn câu phát biểu của cán sự Lí. Về môn Hoá, thằng Huy vẫn giữ vị trí là chỗ dựa vững chắc hơn so với Tuấn rách, vì nó nắm trong tay nhân hoà :

- Không nhờ ông nữa, Huy giảng dễ hiểu hơn nhiều !
- Cái thằng này, tao không hiểu thì mới hỏi mày chứ, qua nhờ thằng Huy cho rồi !

Thế là bọn đồng bạn thay vì châu đầu vào hỏi cán sự Hoá lại chuyển sang nhờ bạn Huy hết mực kiên nhẫn và hoà nhã. Bởi vì về trí thông minh, thằng Huy biết rõ không thể đọ lại đám bọn tôi, nên nó quyết định dùng mọi cách kể cả phải luôn đối mặt với hàng đống câu hỏi từ phía bạn bè để giành về nó một cái chức vụ gần như là tổng đài 1080.

Ban đầu, hội bàn tròn bọn tôi chỉ hừ nhạt và cao ngạo :

- Kệ nó, thân lừa ưa nặng mà !
- Ờ, làm tôi mọi cho đám kia, rồi cái hồi làm không nổi nữa thì bị chửi cho xem !
- Nó rảnh thiệt mà, tao bó tay !

Thế nhưng 1 tuần sau đó, đám Khang mập đã phải thay đổi thái độ :

- Tao thấy nó gần giống lớp phó học tập rồi đấy Luân à !
- Thằng này giỏi thế mà sao lại ở A6 được ta ?
- Đáng ngại quá, tụi mình thất nghiệp rồi !

Và rõ là bọn tôi ăn không ngồi rồi đúng nghĩa, vì mang tiếng là cán sự mà chả có ma nào thèm đến hỏi lấy 1 câu gọi là thắc mắc. Đồng thời có vẻ thằng Huy rất ghét tôi, bởi mỗi khi tôi giải bài trên bảng là nó lại đứng dậy mà bình phẩm nhận xét về cách giải, tranh thủ được lòng từ những đứa mà nó đã giúp đỡ lúc này đang hùa theo, thế là tôi buộc phải bỏ dở giữa chừng bài giải mà lắc đầu ngao ngán :

- Thôi mày lên giải luôn đi !
- Ừ ! – Nó nhún vai gọn lỏn rồi phóng lên bục giảng, bắt đầu thuyết giáo với các con chiên ngoan đạo bên dưới.

Thằng Minh Huy luôn chứng minh với mọi người trong lớp rằng nó giỏi hơn tôi ở hầu hết các môn, và chắc chắn một lợi thế nghiêng về nó rằng tôi lúc này rõ là chả muốn học hành gì, chỉ suốt ngày ngồi nghĩ ngợi và cắm đầu sa đoạ vào game online. Nhưng ở môn tiếng Anh thì nó chỉ chứng tỏ rằng nó ngu hơn tôi chứ tuyệt đối không hơn.

- Em nghĩ sao mà “ She “ lại đi với “ are “ được ? Mất căn bản vậy à ? – Giáo viên thắc mắc.
- Dạ….. ! – Chả rõ thằng Huy đang giả vờ hay thật sự là bối rối.
- Điểm ngữ pháp này là bài học vỡ lòng đấy, em học vậy thì sao học lên cao được ?
- Dạ…… ! – Nó cúi gằm mặt xuống, ngay tức thì bọn con gái đều tỏ ra thông cảm.
- Cán sự Anh chú ý bạn này giúp cô nhé, cả em Nam nữa, học lệch đi rồi biết !

Và hiển nhiên ngay sau đó, Tiểu Mai gật đầu đồng ý với giáo viên rằng nàng sẽ “ để tâm “ đến thằng siêu dốt Anh văn này, riêng tôi thì chẳng tin là nó giỏi các môn kia lại đi mất căn bản trầm trọng về anh ngữ đến vậy.

- Vậy Nam hiểu điểm ngữ pháp này chưa ? – Tiểu Mai lạnh lùng hỏi, nhưng giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng.
- Ừm…sơ sơ ! – Tôi đáp bâng quơ, dù rằng chưa hiểu gì sất.
- Mai ơi, giảng bài cho mình với ! – Thằng Minh Huy từ phía trên lớp nói vọng xuống.
- Ừ, đợi mình chút ! – Tiểu Mai nhìn về phía nó khẽ cười gật đầu. – Nam về học lại chỗ này nhé, tuần sau mình kiểm lại !

Và rồi nàng quay đi về tổ 1, bắt đầu tiết dạy với thằng Huy đang hau háu mắt mong nàng như kẻ đói mong miếng ăn. Chốc chốc nó lại buột miệng khen nàng những câu mà rõ là nịnh nọt, thế nên không lạ gì khi Tiểu Mai cau mày lắc đầu, vậy nên sau này thằng Huy biết ý không làm trò mèo đó nữa. Thế nhưng được Tiểu Mai kèm cặp sát sao thế thì hẳn nhiên với thằng Huy là một thành công lớn rồi, khi mà vô tình trong mắt bạn bè, nó giúp mọi người các môn tự nhiên, Tiểu Mai giúp lại nó môn anh ngữ, và Khả Vy giúp nó làm quen với tất cả bạn bè, thế là mọi người trong lớp quay sang….ghép cặp nó với Tiểu Mai.

- Huy với Mai mà làm việc cùng nhau thì lớp mình tốt rồi !
- Ừ đúng đó, hai bạn có trách nhiệm dễ sợ, mà lại hợp nhau nữa !

Không biết Tiểu Mai nghĩ sao, chứ thằng Huy nghe đến đó là lại khoái chí ra vẻ, thỉnh thoảng nó nhìn sang Tiểu Mai làm nàng ngượng ngập quay đi chỗ khác.

Giờ chủ nhiệm của tuần thứ hai, lớp tôi bất ngờ khi chính Khả Vy tiến cử thằng Huy lên làm phó bí thư của 11A1, và tất nhiên cô Thảo hài lòng đồng ý ngay tắp lự :

- Vì bạn Huy năm trước cũng làm bí thư rồi, nên giờ bạn ấy làm phó bí thư thì sẽ giúp đỡ em được nhiều hơn đó cô ! – Vy nói với cô chủ nhiệm.
- Ừ, vậy em Huy cố làm việc với bí thư và lớp phó văn thể nhé ! – Cô Thảo gật đầu.
- Dạ, cảm ơn cô ! – Thằng Huy tươi cười, khẽ nháy mắt với Khả Vy.

Vậy là thằng Huy một cách đường đường chính chính đã bắt đầu gia nhập chính trường quyền lực của 11A1. Với bạn bè, nó là một người giỏi giang, với Khả Vy nó là một người năng nổ trong hoạt động đoàn thể, với Tiểu Mai, nó là một học trò chăm chỉ. Với hội bàn tròn bọn tôi, nó là một thằng khó ưa ra mặt khi mà 7 thằng tôi lúc nào cũng bị nó chỉ trích, có lẽ vì 6 đứa còn lại chơi thân với tôi, mà nó chỉ trích là cả lớp đều giữ thái độ đó với tụi tôi. Và với tôi, nó là thằng đang lăm le tiếm quyền cán sự Toán như lời nó đã nói hồi đầu năm.

Đầu tiên là kết thân với bạn bè trong lớp bằng cách hoà đồng giúp đỡ mọi người, sau là kết thân với Khả Vy để em ấy tiến cử nó vào chức vụ phó bí thư, xâu chuỗi lại tất cả mọi chi tiết, tôi chắc chắn rằng mục đích của nó là tán tỉnh Tiểu Mai. Bởi vì chỉ có lấy lòng mọi người và Khả Vy thì nó mới được xem xét làm phó bí thư, mà hoạt động Đoàn của một lớp là dựa vào sự hợp tác của bí thư, phó bí thư và lớp phó văn thể. Nhưng giữa bí thư Khả Vy và lớp phó văn thể Tiểu Mai lại có một mối bất đồng không thể hoà giải ngay từ đầu, thế nên thằng Minh Huy với danh nghĩa là phó bí thư, nó sẽ tận dụng luôn cả cái “ dốt “ anh ngữ của mình mà ngày càng tiếp cận gần hơn với Tiểu Mai. Bằng chứng là với một ngày học trên lớp, nếu là giờ học thì thôi, còn hễ giờ giải lao hay trước giờ ra về thì thằng này cứ bám theo Tiểu Mai suốt. Và để làm được chuyện đó, chỉ có thể nói một điều rằng, nó đã điều tra rất kĩ về mối quan hệ giữa Khả Vy và Tiểu Mai !

Chap 212
Mặc kệ cho thằng Minh Huy liên tục giở trò mèo trước mắt mình, tôi vẫn chả hề mảy may quan tâm đến nó làm gì, nó có ẵm luôn cái chức cán sự Toán của tôi cũng được. Vì rõ là môn Toán nó cũng khá, mà lại năng nổ giúp đỡ mọi người, thế nên nó làm cán sự bộ môn thì tốt hơn tôi là cái chắc rồi. Vậy thì cứ để nó làm được cứ làm, tôi sẽ bình thản giao quyền cho nó.

Và cũng vì một lẽ, dạo này tôi liên tục bị chi phối tâm tư, bởi những ngày hè, khi không gặp Vy thì tôi hoàn toàn có thể phát huy “ Vong tình thiên thư “, thế nhưng bây giờ 1 tuần 7 ngày thì đã đến 6 ngày tôi gặp em ấy rồi. Bởi vậy nên tâm trạng tôi luôn bị hướng về vẻ xinh xắn cùng nụ cười toả nắng đó, đến mức nhiều lúc tôi đánh bạo tự bắt chuyện lại với em ấy cho xong. Thế nhưng tôi vẫn tỉnh táo để biết được vị trí của mình hiện giờ chỉ là một thằng bị bạn gái đá, nên càng quay lại càng chứng minh cái sự nhục của mình ra ngoài. Vì vậy tôi lại càng lao vào game online để quên đi những điều điên rồ đó.

Ngoài đời tôi là một thằng thất tình và có nguy cơ mất chức, thế nhưng trong game tôi lại là một cao thủ võ lâm với level cao ngất ngưởng, trình chiến đấu được xếp vào hàng đẳng cấp mà ai nấy cũng phải ghen tị và thán phục. Tôi lướt đến đâu là có cả đống nhân vật gọi “ anh này anh nọ “ để mà xin xỏ tiền bạc hay item trong game, tôi hét 1 tiếng là sẽ có một cuộc đồ sát to lớn, và thường là sau đó sẽ có một bang bị xoá sổ vĩnh viển trong thế giới Cửu Long Tranh Bá. Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy ở trong cái thế giới ảo mạnh được yếu thua này, tình cảm đều là giả dối, họ chỉ sợ mình chứ không phục mình, chỉ lợi dụng để năn nỉ tôi cho đồ đạc, thế nhưng mị lực của game online là quá lớn, lỡ lao vào là rất khó dứt ra được. Cũng có lắm lúc tôi cày game trong quán đến tối mịt, khi mà đầu óc bắt đầu lùng bùng thì mới đứng dậy tính tiền dắt xe ra về, và thỉnh thoảng gặp Tiểu Mai đang lững thững đi dạo gần nhà, những khi ấy hai đứa chỉ thoáng nhìn nhau, rồi nàng thở dài lắc đầu về cái sự sa đoạ của tôi, còn tôi vẫn cố chấp quay lưng đi thẳng, không chào nhau một câu nào.

Một buổi chiều nọ, khi chính thức nhận được danh hiệu “ Giang hồ quân long “ từ nhà phát hành, tôi vui vẻ tắt máy đứng dậy ra về, quyết định tự thưởng mình một giấc ngủ thật ngon sau thời gian dài ròng rã cày cuốc trong game để nhận tước hiệu chí tôn này. Đang thong dong nhàn nhã chạy xe về thì tôi lại nhìn thấy Khả Vy ngồi sau xe tên Vũ, và em ấy đang ôm hắn từ sau xe đầy say đắm.

Tôi không còn ghen tức nữa, mà chỉ buồn, tôi cười buồn một mình, tự rẽ sang hướng khác, sang con đường về nhà xa hơn để tránh nhìn thấy cảnh tượng này nữa. Về đến nhà, tôi thở hắt ra rồi dắt xe vào trong :

- Về trễ thế con ? – Mẹ tôi ngạc nhiên.
- Dạ, thầy cho về trễ ! – Tôi nói dối không ngượng mồm, thật ra là tôi đâu có học thêm gì, toàn cắm mặt trước màn hình máy tính hết ngày này qua ngày khác.
- Tắm rửa rồi ăn cơm đi, bữa nay có bò xào ngon lắm đó ! – Mẹ tôi ân cần nói, vẻ như bà rất lo lắng vì thấy bộ dạng mệt mỏi của tôi.
- Dạ ! – Tôi trả lời rồi bỏ lên phòng.

Mải chơi nên giờ tôi ăn cơm rất ngon miệng, thế nhưng tôi lại cảm thấy rất xấu hổ về chính bản thân mình. Vì mẹ tôi lo cho tôi là thế mà tôi lại nói dối để đi chơi game online, nhưng cái xấu hổ nó không chiến thắng cái tôi bản thân, không chiến thắng được mị lực của trò chơi vi tính. Tôi hết ngày này sang ngày khác, ngoài giờ học trên lớp ra thì đều ngồi ở quán game đến khi mắt hoa lên mới về lại nhà. Thằng Khang mập và thằng Luân hồi đầu còn tót theo tôi để chơi game cho gọi là bạn bè có nhau, nhưng thấy tôi cày game miệt mài thế này thì tụi nó đâm ra nản dần vì đua không lại, từ từ lủi mất. Thế là ngày nào cũng vậy, sáng đến lớp học thì bị Khả Vy giả lơ, Tiểu Mai lạnh lùng và thằng Huy giỡn mặt, trưa về nhà ăn cơm mà đầu óc toàn nghĩ cách nói dối gia đình để được đi chơi, từ chiều đến tối thì tôi thường trú tại quán internet quen thuộc.

Hậu quả của việc đó là tôi học hành ngày càng tệ lậu, chỉ trong vòng 1 tháng đầu tiên mà tôi đã cực kì sa sút trong kết quả của các môn tự nhiên. Thời gian đầu thì là kiến thức cũ nên tôi còn bù đắp được, nhưng thời gian sau đều là bài mới, mà tôi đã bỏ học phụ đạo và về nhà lại không ôn bài, thế nên điểm số của tôi ngày càng thấp dần đều. Nhưng không biết có phải là do bài vở khó khăn hay không mà cả đám tụi thằng Luân và Khang mập cũng đều bị dính chưởng như tôi, hai thằng lớp trưởng và lớp phó học tập đều liên tục đội sổ y chang thằng cán sự Toán, chỉ mỗi Tuấn rách là giữ nguyên phong độ.

- Tụi mày không muốn học à ? – Tôi ngơ ngác khi sổ đầu bài giờ Lí hôm nay, ngoài tên mình ra còn có thằng mập và Luân khùng chễm chệ trong đó.
- Hề hề, tao thích thư thả vậy đó ! – Khang mập quệt mũi.
- Bạn bè có nhau, mày ạ ! – Thằng Luân vỗ vai tôi nói, dù rằng lúc nãy là do nó ngủ quên trong tiết học chứ chả phải là đồng bạn tương lân.

Nhưng nói gì thì nói, tôi vẫn rất cảm kích bọn bạn thân của mình, mặc kệ cho thầy cô hay ban cán sự luôn chỉ trích cả bọn, thì tụi nó vẫn cứ giữ nguyên lập trường. Thằng Quý, thằng Chiến, Khang mập và Dũng xoắn thì chẳng thèm hỏi bài Minh Huy mà quyết tâm tự học, Tuấn rách lãnh trách nhiệm kèm cặp 4 thằng đó, tôi cùng thằng Luân vẫn ung dung nhàn nhã. Xét theo tình hình thực tế thì đám tụi tôi đúng thực là 7 thằng ngu si không lo học hành và thích chơi ngông, nhưng nói theo một cách nào đó thì bọn tôi quả thật là anh em thân thiết, hoạn nạn có nhau.

Điển hình là giờ Toán hôm nọ, khi tôi vừa bị thầy Toàn đuổi ra khỏi lớp vì tội ngoan cố chống đối chính quyền khi mà nhất quyết không chịu ghi chi tiết các bước giải ra. Khả Vy lắc đầu thở dài nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, thằng Minh Huy thì cười khoái chí ra chiều đắc ý lắm, một vài đứa trong lớp thì xì xào bàn tán :

- Cái thằng này, thích chơi nổi đây mà !
- Lớp chọn mà nó học thế đấy, cán sự Toán nữa chứ !

Chỉ riêng Tiểu Mai là ngạc nhiên nhìn tôi đầy thắc mắc, có lẽ nàng đang tự hỏi vì cớ gì mà tôi lại có thể sa sút đến vậy. Nhưng tôi không thể trả lời nàng được, tôi lúc này chỉ đơn giản là vừa bị đuổi khỏi tiết học, và lẳng lặng bước ra ngoài lớp.

Thế nhưng tôi ngồi ở căn-tin uống nước đợi cho hết tiết chưa được vài phút thì đã thấy Dũng xoắn đang lò dò bước tới, và nó trả lời cho vẻ mặt sửng sốt của tôi bằng cách lắc đầu :

- Tao lỡ ngáp mà cũng bị đuổi, hề hề !

Mười phút sau, đến lượt thằng Luân nhập bọn :

- Tao quên cây ê-ke, xui gì đâu !

Nó tặc lưỡi ra chiều tiếc nuối, nhưng tôi thì lại hết sức cảm kích vì rõ ràng là cái mũi thước ê-ke đang lộ ra trong túi áo thằng này.

Tình hình 7 thằng con trai liên tục vào sổ đầu bài và học hành sa sút này rốt cuộc đã đến tai cô chủ nhiệm. Và một mệnh lệnh được ban ra, với vô số lời mách nước từ bạn bè trong lớp, thằng Minh Huy đã được giao nhiệm vụ kèm cặp bọn Khang mập, riêng 3 thằng Tuấn rách, Luân khùng và tôi thì phải tự kiểm điểm bản thân, nếu không cô sẽ báo về gia đình. Nghe đến phụ huynh là hội bàn tròn đã bắt đầu chột dạ, đành phải mím môi hứa rằng sửa đổi từ đây.

Sau vụ đó, bọn Khang mập đã thôi lơ là chuyện học, đành ái ngại quay sang lo lắng và khuyên nhủ tôi :

- Thôi, mày học lại đi Nam, buồn làm quái gì ! – Khang mập nằn nì.
- Để tao xin anh tao cho mày vào học lại nha ! – Tuấn rách nhìn tôi đề nghị.
- Được mà, tao mà bình thường trở lại thì học tốt nhanh thôi ! – Tôi cảm kích khoát tay từ chối, thập phần tự tin rằng nếu hoàn tất “ Vong tình thiên thư “, tôi sẽ nhanh chóng lấy lại phong độ.

Đám bạn thân thông cảm cho tôi, thế nhưng Tiểu Mai thì không như vậy, nàng không hiểu chuyện, vẻ như nàng lo lắng cho tôi. Thế nhưng vô hình dung điều đó lại làm tôi khó chịu, và mâu thuẫn giữa hai đứa bắt đầu từ đó.

- Nam chịu khó ôn bài chút đi ! – Nàng nhìn tôi ái ngại.
- Có gì mà ôn ? – Tôi nhún vai đáp.
- ………. ! – Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
- Mai không hiểu gì đâu, để mình tự lo được rồi ! – Tôi như cảm thấy mình lỡ lời, vội hạ giọng đính chính lại.
- Mình không hiểu chuyện gì ? – Nàng thắc mắc.
- Không liên quan thì lại muốn biết làm gì ! – Tôi đáp.

Vừa lúc đó, thằng Minh Huy như đã canh sẵn, ở bàn trên gọi xuống :

- Mai ơi, giảng bài, hì hì !

- Kìa, phụ đạo cho người ta đi kìa ! – Tôi nhếch môi cười, hất đầu về phía thằng Huy lúc này đang quan sát hai đứa.
- Hay thật đấy ! – Tiểu Mai sửng sốt cau mày nhìn tôi, rồi nàng đứng dậy bỏ về chỗ ngồi.

Không biết có phải do không ưa thằng Minh Huy và chỉ vì tụi trong lớp dạo này cứ ghép cặp Tiểu Mai với thằng này hay không, mà tôi lại đâm ra khó chịu luôn cả sự quan tâm của nàng. Tôi biết là tôi sai, nhưng lại không thể giải thích được, và tôi càng sai, thằng Minh Huy càng có cơ hội tán tỉnh nàng, và rõ là nó rất có tài trong chuyện này.

Giờ giải lao của 2 tiết thể dục, khi mà trời nắng gắt khiến ai nấy đều mỏi mệt tụm lại ngồi dưới bóng mát gần hàng cây sân trường, tôi thẫn thờ nghĩ lại cảnh Khả Vy ôm tên Vũ mà bực mình thì Tiểu Mai lại bước đến ngồi cạnh tôi, không quá xa nhưng cũng chẳng phải là thật gần.

- …………. !
- ………………… !

Một khoảng lặng quen thuộc giữa hai đứa, khi mà Tiểu Mai mấp máy môi định nói gì đó, khi mà tôi còn đang suy nghĩ sẽ làm sao, thì thằng Huy lại nhảy vào chen giữa :

- Nước của Mai nè ! – Nó chìa ly nước cam ra.
- Huy…mời mình hoài, mình tự mua được mà ! – Tiểu Mai thở hắt ra, ngại ngần đáp.
- Có gì đâu, lần sau Mai mời lại Huy là được rồi ! – Thằng Huy cười tự tin nói ngay như chỉ chờ có thế.
- Ừ…… ! – Nàng khẽ gật đầu, thoáng nhìn sang tôi.

Vậy là chỉ bằng cách mời Tiểu Mai uống nước mà thằng Huy đã có thể sắp xếp ngược lại một cơ hội khác để được nàng mời nước lại. Và hẳn nhiên lợi điểm không thể chối cãi được đó là chắc chắn một khi Tiểu Mai mời nước nó, thì bọn bạn bè trong lớp lại càng thêm khẳng định mối quan hệ ghép đôi này giữa hai người. Ở điểm này tôi công nhận thằng Huy đã tính toán rất kĩ càng, nó không cho thời gian Tiểu Mai tiếp xúc với tôi quá ngắn để không bị gọi là phá bĩnh, nhưng cũng không quá lâu để nó có thể đem công việc trên lớp ra mà thương lượng với nàng, chiếm ngay thế chủ động trong việc đẩy Tiểu Mai ngày càng rời xa tôi.

Bảo là tôi không hề để tâm thì đúng là dóc tổ, vì tôi hoàn toàn biết được bản thân mình cũng đang ghen tức với thằng Huy vì nó tán tỉnh Tiểu Mai trắng trợn, nhưng tôi lại chẳng thể nào để lộ ra điều đó, vì tôi lấy tư cách gì để ngăn cản nó chứ ? Chính tôi đã dứt khoát với Tiểu Mai đến hai lần rồi mà, giờ đâu còn xứng đáng với nàng nữa !

Và thằng Minh Huy có lẽ sẽ mãi là học sinh gương mẫu, sẽ luôn được bạn bè trong lớp A1 mến mộ như một cán sự năng nổ, nếu như không có cái ngày mà tôi và Khang mập tình cờ phát hiện ra một mặt khác về con người thực sự của nó !

Chap 213
Giờ ra chơi, Khang mập ngồi đối diện tôi trong căn-tin trường, tay cầm ly nước ngọt chỉ còn lại đá vụn, dốc vào miệng nhai rôm rốp :

- Sắp tới đợt “ Hái hoa học tập “ nữa rồi, hãi quá mày ơi, năm nay tao học tệ quá, đi sang lớp khác chỉ tổ nhục ! – Thằng mập mặt nhăn như bị rầu rĩ than thở.
- Tao cũng hơn gì mày đâu ! – Tôi nhún vai đáp.
- Mày còn giỏi toán, có gì phải lo chứ ! – Nó trố mắt nhìn tôi.
- Cả hơn tháng nay tao chỉ học sơ các môn xã hội cho khỏi vào sổ đầu bài, chứ toán lí hoá gì tao chẳng ôn một chữ đây này ! – Tôi trả lời tỉnh rụi.

- Ghê… thất tình xong mày chán đời vậy à ?
- Hừ, tao mà học thật sự thì tầm 1 tuần là lấy lại phong độ ngay thôi !
- Thế sao không học thiệt đi ?
- Chưa luyện xong bí kíp, chưa xuống núi !
- Bí kíp gì ?

Nhìn vẻ mặt chưng hửng của thằng mập, tôi chẳng thể nào nói ra được là mình đang luyện “ Vong tình thiên thư “, chừng nào chưa quên được Khả Vy thì tôi chẳng thể nào yên tâm mà học hành được nữa. Nghĩ thế nên tôi tặc lưỡi đáp bừa :

- Là tâm pháp khinh công cao cấp của Võ Đang phái !
- Hả ?
- Trong game Cửu Long đó mập, mày dốt quá !
- Trời, cái game đó tao đua không lại mày rồi !
- Hê, tao làm gì chả nhất !
- Ừ, nhưng giờ thằng Minh Huy nó đang xếp trên cơ mày đấy !
- Liên quan gì ? Thằng đó nó có chơi game đâu ?
- Dở, nó vừa vào đã làm phó bí thư nè, xem như mày đã xa Khả Vy nay lại càng xa hơn, rồi lại còn gần như là cán sự Toán nè, mày chỉ còn cái danh hão. Đã vậy nó lại đang tán tỉnh Trúc Mai, mày không để ý là dạo gần đây Mai ngại đến nói chuyện với mày à ?

Thằng mập nói cũng có lí, đúng là dạo gần đây, cứ hễ Tiểu Mai càng tỏ ra quan tâm tôi thì tôi lại càng tránh né nàng ra mặt, lại thêm thằng Minh Huy cứ đứng ngoài phá bĩnh càng làm tôi có cảm giác như… hơi bị khó chịu với sự có mặt của Tiểu Mai. Như hồi giờ truy bài tuần trước :

- Nam chia thì của đề bài này cho mình đi ! – Nàng dịu dàng chìa tập vở ra.
- Thôi, đang bận học Địa rồi ! – Tôi gạt phắt đi.
- Nhưng cũng phải học Anh ngữ chứ, sắp kiểm tra rồi mà ! – Tiểu Mai kiên nhẫn nhìn tôi.
- Chừng nào ? – Tôi quắc mắt.
- Thì…tuần sau ! – Nàng ngập ngừng đáp.
- Ừ, nhưng tí nữa tiết sau là kiểm tra 1 tiết Địa nè, giờ mình ngồi làm Anh văn thì tí Mai làm bài Địa giúp mình nha ? – Tôi gằn giọng mỉa mai.
- Vậy… thôi Nam học bài đi, bữa sau mình giảng lại ! – Tiểu Mai khẽ gật đầu rồi đứng dậy.
- Sang giảng bài cho Huy à ? – Tôi chợt tò mò, hỏi một câu mà tôi không cần nàng trả lời.
- Ừa…thì Huy cũng nhờ mình giúp ! – Nàng cắn môi, ngần ngại trả lời.

Và sau khi kiểm tra 1 tiết Địa lý xong :

- Nam làm bài được không ? – Giờ ra chơi, Tiểu Mai xuống chỗ tôi ngồi, nàng vui vẻ hỏi.
- Không ! – Tôi nhún vai đáp gọn lỏn.
- Sao…vậy ? – Nàng tròn mắt sửng sốt.

Tôi còn chưa kịp trả lời thì thằng Minh Huy đã ở trên gọi xuống :

- Đi họp Đoàn, Mai ơi !
- À…ừ ! – Nàng quay sang nhìn nó, mỉm cười đáp.
- Họp đi, có gì tính sau ! – Tôi trả lời rồi đứng dậy, vội tót ra ngoài sân trường, mặc cho Tiểu Mai hãy còn ngơ ngác trong lớp.

Như vậy đấy, khi mà tôi đang giữ thái độ “ không ưa “ đối với Khả Vy, lập trường đối đầu với thằng Huy thì một cách vô tình Tiểu Mai lại ngày càng tiếp xúc nhiều với hai con người này hơn. Tôi biết đó là công việc, nàng là lớp phó văn thể, nên phải làm việc cùng bí thư Khả Vy và phó bí thư Minh Huy, nàng còn là cán sự Anh ngữ, phải kèm cặp thằng “ giả dốt “ tên Huy. Bởi thế nên từ trong vô thức, tôi tự dưng đâm ra bức bối lây sang cả Tiểu Mai, dù biết rằng đó là vô lí, là sai hoàn toàn, thế nhưng con người cố chấp trong tôi lại chả thể nào gạt bỏ đi định kiến đó. Vậy nên mặc cho Tiểu Mai cứ quan tâm, tôi cứ giả lơ, nàng tìm thì tôi trốn, nàng hỏi thì tôi im, nàng nhìn thì tôi… nhìn sang chỗ khác. Riết rồi Tiểu Mai cũng bức, nàng thỉnh thoảng khó chịu lườm tôi, đặc biệt là vào giờ Anh ngữ :

- Về chỗ, 3 điểm ! – Cô giáo dạy Anh phán.

Tôi thở dài ôm tập về chỗ trong cái lắc đầu chán nản của bạn bè cùng lớp, tự dưng rùng mình vì ánh mắt sắc lạnh như băng của Tiểu Mai đang nhìn mình chằm chằm. Và rồi đến giờ nghỉ, nàng bước xuống chỗ tôi :

- Nam không học hành đàng hoàng, mình…. thưa chuyện với bác gái cho xem ! – Giọng nàng đầy kiên quyết.
- Hơ, lớn đầu vẫn còn mách mẹ à ? – Tôi chưng hửng.
- Ừ đấy ! – Tiểu Mai nguýt môi.
- Hê, thế méc đi, thằng này không sợ ! – Tôi cũng không vừa, vênh mặt thách thức.
- Ừ, nhớ nhé, hôm nào bị thì đừng trách tôi không báo trước ! – Nàng lạnh lùng gật đầu.
- Cứ tự nhiên ! – Tôi đáp tỉnh rụi.

Thú thật là lúc đó tôi cũng gan to lớn mật mới dám thách nàng như vậy, chứ lúc này ngồi nghĩ lại thì cũng hơi rùng mình, bởi mẹ tôi mà biết chuyện thì chỉ có nước ốm đòn chứ chẳng chơi. Vậy nên bây giờ nghĩ lại thì thằng Khang mập nói cũng đúng :

- Xem như thằng Huy gần như cướp hết những gì từ tay mày rồi !
- Kệ nó, còn một thứ nó chưa cướp được ! – Tôi ngoan cố đáp.
- Thứ gì ? – Thằng mập ngạc nhiên.
- Cái tài khoản game Cửu Long của tao, hề hề ! – Tôi giở giọng cà khịa rồi cười hềnh hệch.
- Điên, thôi, đi vô lớp ! – Nói rồi thằng Khang đứng dậy tính tiền.

- Đợi chút, tao đi toa-lét đã ! – Đi ngang qua dãy lầu học, tôi đập vai thằng Khang.
- Tao cũng rứa ! – Nó đồng ý.

Toa-lét nam trường tôi có hai gian lớn, người dùng khu này thì không thấy được người dùng ở vách bên kia, thế nên lúc này mới xảy ra tình huống tôi và Khang mập đang vểnh tai nghe ngóng giọng một thằng con trai rất quen thuộc ở vách bên kia :

- Đuối thiệt ! – Nó lên tiếng, giọng này bọn tôi vẫn biết hằng ngày.
- Sao thế ? Chính mày tình nguyện nhảy sang A1 mà ? – Giọng một thằng khác, nhưng tôi nghe vẫn rất quen.
- Hay muốn về lại A6 ? – Lại một giọng nói nữa mà tôi nhớ đã nghe ở đâu rồi.
- Ngu sao về, tao chưa tán đổ em Trúc Mai mà ! – Thằng kia nói tiếp.

Cả tôi và thằng Khang mập không hẹn đều cùng nhìn nhau sửng sốt, cả hai thằng đều biết chắc chắn giọng nói vừa rồi chính là thằng Minh Huy, và tôi ngay lập tức đưa dấu tay ra hiệu giữ im lặng, tiếp tục nghe ngóng tình hình :

- Thế chừng nào mới đổ ? – Thằng kia hỏi.
- Tầm 2 tháng nữa, hê hê ! – Thằng Huy cười đểu cáng.
- Lâu thế, hồi trước mày tán nhỏ Hạnh có 2 tuần chứ mấy ! – Thằng khác lại tiếp lời.

- Ừm, con Duyên tao tán đúng 5 ngày, quen 2 tháng, con Hạnh thì 2 tuần, quen được 3 tháng, cơ mà em Mai này chắc sẽ lâu hơn !
- Sao thế ?
- Em này xinh mà, tao khoái kiểu mà lạnh lùng lại hơi chảnh vậy đấy, với cả hình như em nó nhà cũng giàu, tao đi chung với em nó là hợp quá rồi còn gì nữa, hề hề !
- Ổn không ? Nhỏ Hạnh còn đang tăm tia với mày đó !
- Dẹp, tao chán nó rồi, cái gì chán thì bỏ, hay nhường mày đó ?
- Thế hả ? Được, đại ca thiệt là tốt quá đi !
- Vậy chừng nào đại ca chán em Mai rồi thì cho tụi em cưa cẩm em nó nha ?
- Ờ, chừng nào tao ngán ngẩm đã, mà nhỏ Mai cũng cứng cựa phết, tao nghía cả hai tháng nay mà vẫn chưa suy suyển !
- Hê, tài nghệ tán gái của mày thì bọn tao còn lạ gì, đá hết tụi trai A1 luôn đi !
- Ôi xời, mấy thằng A1 toàn dốt đặc cán mai, chả làm gì nổi tao đâu, tụi mày xem, sớm muộn gì tao cũng nắm cái chức cán sự Toán !
- Ghê, tụi nó lớp chọn mà mày chắc ăn thế ?
- Chọn quái gì, cũng bình thường thôi, suốt ngày bám lấy tao mà hỏi bài, cơ mà lỡ đóng vai tốt bụng trước mặt em Mai rồi thì tao đóng cho trót. Đợi tán đổ em nó rồi thì tao lật mặt cũng còn kịp mà, không lo !

- “ Suỵt ! “ – Không ngoài dự đoán, tôi đưa tay chặn họng Khang mập lại trước khi nó mất bình tĩnh mà gào toáng lên . – “ Yên nào ! “

Chỉ cách nhau 1 tấm vách mà thằng Minh Huy đối với hai thằng tôi tự nãy đến giờ đã không đánh mà khai, nói huỵch toẹt toàn bộ những gì nó nghĩ. Thế là bây giờ mọi sự đã rõ mười mươi, thằng Minh Huy chuyển sang lớp tôi chẳng phải tốt đẹp gì sất. Tôi lúc này cũng đang bực tức không kém gì Khang mập, máu chảy rần rật trong người, thế nhưng nhào đầu ra lúc này là một hành động ngu dốt.

- “ Ra quất bỏ bu nó đi, thằng mất dạy ! “ – Khang mập nghiến răng thì thào.
- “ Im ! “ – Tôi trừng mắt nhìn nó.

- Thôi nhé, tối nay lại game ở chỗ cũ, giờ tao vào lớp đây ! – Phía bên kia, thằng Huy nói.
- Ừ, có gì cần lại kêu bọn tao ! – Hai thằng kia đáp.
- Ừm, cứ như lần trước thôi ! – Nó tiếp lời.

Và ngay lúc thằng Minh Huy vừa bước ra khỏi toa-lét thì cũng đồng thời tôi đập vai Khang mập, bước ra ngoài cùng lúc với nó.

- Ơ….. ! – Thằng Huy giật bắn người, sửng sốt nhìn hai thằng tôi bước ra.
- ………….. ! – Không ngoài dự đoán của tôi, hai thằng nhãi nói chuyện với thằng Huy khi nãy chính là hai thằng hôm học quân sự đến hỏi tên của Tiểu Mai.

Ba thằng kia đứng chôn chân tại chỗ, đần mặt ra nhìn hai thằng tôi, thế nhưng trước khi Khang mập kịp nói ra một câu cho hả giận thì tôi đã kéo nó quay đi hướng khác, không quên cười khẩy nhìn thằng Huy lúc này đang toát mồ hôi nhìn tôi trâng tráo.

Chap 214
Dọc đường đi, Khang mập cứ giãy giãy ra vẻ khó chịu lắm, liên tục nhìn tôi kiểu như bắt tôi phải giải thích những gì tôi vừa làm. Thế nhưng tôi vẫn giả lơ, bước thẳng vô lớp rồi ngồi vào chỗ :

- Cái thằng này sao thế ? Nói tao nghe coi ! – Nó ngồi xuống theo, liếm môi hỏi.
- Từ từ, chưa phải lúc ! – Tôi lắc đầu đáp.
- Chứ khi nào ? – Thằng mập quệt mồ hôi mất kiên nhẫn.
- Chút nữa ! – Tôi nhún vai trả lời tỉnh bơ.

Mặc cho Khang mập cay đắng nhìn tôi bực dọc, tôi vẫn cứ ngồi trơ ra tỏ vẻ chả quan tâm gì đến nó, đơn giản vì tôi đang đợi thời cơ !

Ít phút sau, thằng Minh Huy lò dò bước vô lớp, ngay lập tức nó lén đưa mắt nhìn về hướng cuối lớp, và thời cơ mà tôi đợi đã đến, tôi ngoắc tay ra hiệu, tức thì Khang mập trờ tới liền :

- Sao ? – Nó tò mò hỏi.
- Bây giờ tao cứ nói, mày cứ nghe, thỉnh thoảng gật đầu nhé ! – Tôi cố ra vẻ thản nhiên, dù rằng mình cũng sốt ruột không kém gì thằng mập !
- Ừ, sao ? – Và Khang mập làm ngay, nó gật đầu liền 4 – 5 cái.
- Gật ít thôi, mày điên à ? – Tôi trố mắt.
- Rồi, ít rồi, sao ? – Nó lại gật đầu thêm cái nữa.

Tôi cố nín cười, ôn tồn ra vẻ bí hiểm, trầm giọng nói :

- Rồi, mày muốn biết gì ?
- Sao lúc nãy mày cản lại, không ra quất thằng mất dạy đó đi cho rồi, nó bố láo quá !
- Quất xong rồi mày lên phòng giám thị ngồi vì đánh nhau à ?
- Chứ… sao ?
- Tao cản mày lại là giữ im ắng mà nghe tiếp tình hình, không thì nó biết rồi sao mình khai thác thêm được gì nữa !
- Ơ… mày bảo tao im, thế sao lúc tụi nó nói xong rồi mày lại đi ra, thế thì khác gì tố cáo nãy giờ mày nghe lỏm hết rồi ?
- Vấn đề là ở chỗ đó đấy !
- Là sao ?

Trước vẻ mặt ngơ ngác vì chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì của thằng mập, tôi bắt đầu nghiêm giọng giải thích :

- Sở dĩ tao cản mày lại lúc đó là để mình nghe hết những gì chúng nó nói, chứ mày lao ra giữa chừng mà lở dở lắm !
- Ừ…. !
- Và mày nghĩ nếu tụi mình cứ giữ im lặng, đợi tụi nó ra ngoài hết thì mình mới về lớp, thì sau đó mày sẽ làm gì ?
- Thì…kể cho bọn lớp mình nghe chứ sao, kể cho Trúc Mai nữa !
- Bằng chứng đâu ? Thằng Huy nó sẽ vin vào cái lí do nhóm tụi mình ghét nó mà đặt điều vu cáo, lúc đó chưa chắc mày đã vạch mặt được nó mà lại càng làm bọn trong lớp ghét tụi mình thêm !
- Vậy có khác gì mày lao ra ngoài ?
- Khác chứ, mày gật đầu cái nữa tao xem nào !

Nhác thấy thằng Minh Huy đang nhìn về hướng hai thằng, tôi vội bảo Khang mập. Đợi nó gật đầu xong, tôi liền nói tiếp :

- Vấn đề là ở chỗ mình chưa biết thằng Huy nó sẽ làm gì tiếp theo, và mình lại càng không thể kể ra những gì mình đã nghe được !
- Thì sao ?
- Vậy nên mình phải đánh đòn tâm lí, dùng cách gọi là “ biết mà như không biết “ ấy, tao với mày ra ngoài cùng lúc với bọn nó nhằm cho nó biết là tụi mình đã nghe thấy hết rồi. Ắt hẳn lúc này nó sẽ nghĩ là tụi mình sắp kể với bạn bè trong lớp, và nó sẽ phải nghĩ cách để chối tội !
- Rồi sao nữa ?
- Và tao với mày sẽ không kể gì cho ai biết hết, như vậy vài ngày sau nó sẽ thắc mắc không biết tụi mình định làm gì. Như vậy thì mình sẽ hạn chế được nó bớt tác oai tác quái đi, cái gì mà nửa úp nửa mở thì cũng lợi hại mà !
- Ghê, mày nghĩ ra được đến đó à !
- Thêm nữa là nãy giờ tao bảo mày đợi, giờ mới kể cho mày nghe, và ra bộ như tao với mày đang bàn tán xôn xao là để thằng Huy đang dòm tụi mình nãy giờ sẽ buộc phải nghĩ là hai thằng mình đang bàn kế hoạch vạch mặt nó. Cũng là một đòn tâm lí đấy, dám cá giờ nó đang run lẩy bẩy !
- Chuẩn rồi, thế tiếp theo làm gì ?
- Cứ án binh bất động theo dõi nó đã, giờ mình đã nắm thóp được nó rồi, chỉ cần làm cho nó tự vạch mặt nó là xong !
- Sao làm được ?
- Thì vậy mới phải đợi chứ sao, bây giờ cứ giữ bí mật chuyện hôm nay đi nhá, mọi sự cứ để tao lo, cấm mày kể với ai đấy, kể cả nhỏ Huyền !
- Ừ, ô kê men !

Mặc kệ cho thằng mập lúc này đang tràn đầy thán phục nhìn tôi như một vị thánh sống, tôi vẫn nhíu mày suy nghĩ nên làm gì tiếp theo. Vì quả tình là những gì tôi vừa nghe không đủ để làm bằng chứng, đó chỉ là một chi tiết giúp tôi định hướng rõ ràng về thằng Huy. Và tôi không thể làm gì nó được, nên tốt nhất bây giờ là cứ im lặng mà quan chiến thôi. Chứ thật tình thì nãy giờ tôi cũng bực tức lắm, chả dám chắc mình giữ thái độ bình tĩnh này được bao lâu nữa. Vì đối với riêng tôi, Tiểu Mai quá đỗi thuần khiết và khác biệt so với mọi người, nên bằng mọi giá tôi sẽ không để cho loại người sở khanh như thằng Huy đạt được mục đích của nó.

Từ ngày hôm ấy, tôi quyết định quan chiến, chỉ âm thầm theo dõi xem thằng Minh Huy sẽ giở trò gì để còn nghĩ ra đối sách chống địch. Thế nhưng tôi không phải theo dõi một mình nó, bởi vì thằng Huy nó đang tán tỉnh Tiểu Mai, vậy là dù muốn dù không, tôi “ buộc “ phải luôn lưu tâm đến nàng. Có lắm lúc, nhìn nàng giảng bài cho thằng Huy, nhìn cái vẻ giả ngây dại của nó mà tôi đâm ra bức bối, vội bước lên bảng viết ra một cái đề toán tuy là kiến thức cũ nhưng cũng không kém phần hóc búa :

- Minh Huy, giải bài nè ! – Viết xong đề toán, tôi gọi tên nó lên.

Thằng Huy cười gằn biết tỏng tôi đang phá nó, chỉ lẳng lặng cầm phấn lên bảng giải bài, và chỉ chờ có thế, tôi ôm tập xáp ngay lại gần Tiểu Mai :

- Giúp mình chỗ này đi !
- ………. ! – Tiểu Mai nhìn tôi hệt như chưa tin vào mắt mình.

Để rồi ít phút sau, tôi cay đắng và bực tức ôm tập lủi thủi trở về chỗ ngồi sau khi bị nàng mắng cho một trận vì cái tội không ôn bài vở ở nhà lại còn đâm đầu vào rọ tự khoe cái dốt ra. Cũng có lúc như biết được tôi hay nhìn Tiểu Mai, khi nàng quay mặt lại thì tôi vội ngượng ngập quay đi. Chả rõ là… nàng cảm thấy sao, chứ tôi thì bất giác lại mỉm cười, cứ như mình vừa quay trở về lại những tháng ngày còn đang tò tò theo đuôi mà tán tỉnh Khả Vy.

Thế nhưng tôi vẫn giữ lập trường bạn bè với Tiểu Mai không hơn không kém, tôi hoàn toàn yên tâm với lí do theo dõi thằng Minh Huy để đường đường chính chính bảo vệ Tiểu Mai với tư cách là một người “ bạn “ . Ấy vậy mà nàng lại không biết rằng tôi đang thầm lặng làm nhiệm vụ cao cả này, những ngày sau đó nàng chỉ toàn chăm chăm vào mỗi tôi mà nhè ra bắt lỗi, bởi một lẽ rất đơn giản. Bảo vệ thì phải ở bên kề cận, mà những lúc tôi ở cạnh Tiểu Mai thì chỉ toàn là… trong giờ truy bài :

- Nam học gì kì quá vậy ? Chỗ này Mai giảng kĩ lắm rồi mà !
- Ừm….quên….. !

- “ Không sao, phải vậy thì mình mới giảm bớt thời gian thằng Huy nhờ Tiểu Mai giảng bài được, chả sao, phải vờ dốt thêm nữa mới được ! “ – Tôi im lặng lắc đầu, nghĩ thầm trong bụng.

- Mình không thể hiểu nổi, Nam rốt cuộc là có muốn học không vậy ? Hay muốn ở lại lớp ?
- ………….. !

- “ Cố lên….vì mục đích cao cả, ê mà nói vậy thì có hơi nặng lời đó nhé, tôi là tôi điên lên thì không bảo vệ nữa đâu nhá ! “ – Tôi đã bắt đầu thấy bực, thất thểu bỏ về chỗ ngồi.

- Ngay tối nay về học lại hết đoạn này cho mình, miễn cãi !
- …….. !

- “ Đệch….không biết là cả đêm qua tui luyện toán để sáng nay đánh đố thằng Huy hay sao mà lại còn nói thế ? “ – Gấp sách lại, tôi hừ nhạt rồi tót ra ngoài sân.

- Quá tệ rồi, Mai nói thật, điểm ngữ pháp này là của học sinh cấp 2 đấy !
- Cấp 3 thì phải hơn chúng nó à ? Nhỡ chúng nó thần đồng thì sao mà hơn ?
- Ơ…….. !
- Hết giờ, về !
- Ừ, về đi, đã dở lại còn ngoan cố !

Tiểu Mai và tôi, chẳng ai nhường ai, mỗi người đều giữ ý kiến của riêng mình. Nàng thì cho rằng tôi mải chơi game mà bỏ bê bài vở, tôi thì tối nào cũng luyện toán trở lại đến cứ đến giờ truy bài là bốc đầu thằng Huy lên bảng, hòng giảm thiểu thời gian nó tiếp cận Tiểu Mai. Ấy thế mà nàng có chịu hiểu cho tôi đâu, tôi túm đầu thằng Huy lên bảng giải Toán thì nàng cũng gô cổ tôi vào mà kiểm tra Anh văn. Sau một thời gian tự phong cho mình làm người bảo vệ bất đắc dĩ thì cái lợi tôi không thấy, chỉ thấy toàn cái hại, đó là tôi và Tiểu Mai ngày càng… bực nhau ra mặt.

- Hài, ừ, mình thì dở rồi, dở hơn thằng Huy, đúng không ? – Tôi nói giọng châm biếm.
- Ừ, đúng, cũng còn biết người biết ta đó ! – Tiểu Mai nhún vai đáp.
- Thế thì dạy cho nó luôn đi ! – Tôi đứng bật dậy, tức tối gằn giọng.
- Thì tôi đang dạy cho Huy mà, tự dưng Nam gọi Huy lên bảng giải bài còn gì ? – Nàng ngước mắt nhìn tôi phản bác.
- À, hôm nay chuyển sang bênh vực nó hả ? – Tôi nhăn mặt khó chịu.
- Chả bênh ai hết, đừng có vô lí ! – Nàng bướng lại ngay.
- Thế sao nạt tui ? Muốn dạy cho nó chứ gì ? – Tôi nheo mắt hỏi.
- Ừ, cứ cho là như vậy đi ! – Tiểu Mai nhướng đôi hàng mi, nhìn tôi thách thức.

Thế là mặc cho bọn bạn bè xung quanh trố mắt ngạc nhiên nhìn hai người bọn tôi đấu khẩu, tôi với Tiểu Mai chẳng ai nhường ai. Mà không biết có phải là do cảm giác của tôi hay không, khi tôi có lúc nhìn ra được vẻ khó chịu ẩn sau cái nhìn như không quan tâm đến chuyện đang xảy ra trước mắt của Khả Vy.

Và giọt nước tràn ly làm cho mâu thuẫn giữa tôi và Tiểu Mai ngày càng lớn thêm, khi mà một bữa nọ, tôi đang bức bối vì bị Khả Vy chỉ đích danh đứng dậy đọc tiểu sử nhà văn. Sau một hồi toát mồ hôi vì đêm qua không học bài, bị em Vy ghi tên vào sổ cán sự, chưa kịp về lại chỗ ngồi thì Tiểu Mai từ ngoài ôm cặp bước vào :

- Mình đi trễ chút ! – Nàng quay sang nói với Khang mập rồi thậm chí chẳng thèm nhìn tôi, chỉ thản nhiên gọi tên. – Bạn Trí Nam, lên bảng giải bài !

Vài phút sau, tôi méo cả mặt nhìn Tiểu Mai nghiêm mặt cầm phấn gạch toẹt bài giải của tôi không thương tiếc :

- Sai !
- …….. !
- Lại sai nữa !
- ………….. !
- Nam nghĩ sao ? Như này thì mấy điểm mới…… !

Đến đây tôi sùng máu, quẳng luôn mẩu phấn vào tường vỡ nát, quay đi cắt lời nàng :

- Dẹp, đủ rồi !

Và tôi bỏ về chỗ ngồi trong ánh mắt sửng sốt của Tiểu Mai cùng mọi người trong lớp, tất nhiên là chỉ trừ thằng Minh Huy ra. Nó thoáng cười đắc ý, nhận thấy đã không cần thiết phải quan chiến đối với tôi nữa, vì thời cơ của nó đã đến thật rồi !

Chap 215
hằng Luân nhìn tôi sững sờ, nó lò dò lại gần thì thào hỏi :

- Mày làm sao thế ?
- Kệ tao !

Tôi giận dữ nện cuốn sách xuống mặt bàn đánh rầm một phát nữa làm hết thảy bạn bè trong lớp đều sửng sốt quay lại nhìn mình.

- “ Phật cũng có lửa chứ, được nước làm tới hả ? “ – Tôi bực tức nghĩ thầm trong đầu.

- Có gì thì từ từ nói chứ đâu cần thiết phải tỏ thái độ như vậy ? Nhất là với con gái nữa chứ, bạn Nam ! - Thừa nước đục thả câu, thằng Minh Huy ngay lập tức chêm dầu vô lửa.
- Hê, có liên quan gì không ? – Tôi hừ nhạt.
- Không, nhưng thấy bất bình thì nói thôi !

Thằng Huy vừa dứt lời thì toàn bộ mọi người đều ồ lên một tiếng hưởng ứng nó hệt như vừa được nghe tổng thống diễn thuyết xong. Và trong khi tôi còn đang ngớ người ra thì nó lại chêm thêm một câu :

- Cơ mà mình giải toán xong rồi, bạn kiểm tra đi nhé !

Khỏi cần nhìn tôi cũng biết là nó làm đúng đáp án, lắc đầu hừ mũi rồi chẳng buồn nói gì, tôi ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm vào mặt bàn cố nguôi cơn giận đang trào lên lúc này. Tôi giận Tiểu Mai một, giận thằng Huy mười, vì đầu đuôi cơ sự của ngày hôm nay đều toàn bộ do một tay nó mà ra. Nếu nó không có có ý đồ đểu cáng thì tôi đã chẳng nhọc công trong suốt thời gian qua làm gì. Dù sao tôi cũng không trách Tiểu Mai được gì, vì đến cùng nàng cũng chỉ là lo cho cái sự học tập của tôi thôi, chứ nào biết những gì đang diễn ra trong tôi. Vừa nãy quả đúng là tôi quá bộp chộp nóng nảy rồi, tự tay mình dâng tặng lợi thế cho thằng Minh Huy.

Chỉ… thương cho Tiểu Mai, sau khi chứng kiến tôi nổi điên bất ngờ thì nàng chẳng thể giải bài trên bảng được nữa, chỉ lẳng lặng bỏ về chỗ ngồi, gương mặt lạnh lùng không giấu nổi nét buồn vô hạn, mặc cho mấy nhỏ bạn ái ngại an ủi. Thật tình là tôi sai lầm nặng nề rồi, đã chẳng giữ cho nàng tránh khỏi thằng Huy được thì giờ lại còn làm cho nàng buồn hơn. Bất giác tôi đâm ra mủi lòng, ngần ngừ một hồi rồi lấy ra mảnh giấy nhỏ, viết vào dòng chữ :

- “ Xin lỗi Mai… lúc nãy Nam sai rồi, đừng giận nha ! “

Viết xong rồi thì tôi lại chẳng dám gửi, cứ ngập ngừng không biết nhờ ai để đưa thư giúp, hai bên tai lùng bùng vì đám bạn bè trong lớp đang rần rần cười giỡn như giặc.

- “ Có nên gửi không ? Thế này thì mất mặt quá….. ! “ – Cái tính sĩ diện hão lại nổi lên trong tôi, khiến tay mình chùng xuống.
- “ Phải gửi thôi, dù gì cũng là mình sai mà ! “ – May thay tôi gạt danh dự qua một bên, quyết định lấy đại cục làm trọng.

- Luân, gửi giúp tao ! – Tôi đưa mẩu giấy sang cho nó.
- Cho ai ? – Thằng Luân thắc mắc.

Tôi nhăn mặt, kín đáo hất đầu về hướng dãy bàn trên của tổ 1 :

- À, ừ, hiểu rồi ! – Nó gật đầu hiểu ý, bắt đầu đưa thư theo kiểu truyền tin.

Tôi ngồi hồi hộp chờ đợi mẩu thư đến tay Tiểu Mai mà tim đập binh binh liên hồi, khi nàng ngạc nhiên nhận thư từ tay nhỏ Yên ù thì tôi lại càng lăn tăn tợn, chỉ muốn chui phứt xuống gầm bàn cho đỡ nhục. Thế nhưng tôi chả thể làm trò hề đó được, nên chỉ ngó lơ ra ngoài cửa sổ, cố ngăn không cho mình nhìn sang chỗ Tiểu Mai dù rằng đôi mắt nó chẳng chịu nghe lời chút nào.

Tiểu Mai nhìn mẩu giấy trong vài giây rồi chẳng nghĩ ngợi gì, đặt bút viết ngay. Ít phút sau, mẩu thư lại đến tay tôi, gần như là tay run lẩy bẩy, tôi mím môi mở thư ra :

- “ Không dám, mình nào có tư cách gì chứ ! “

Vừa đọc xong thì tôi chợt thấy hụt hẫng, hệt như mình đang lọt thỏm vào một khe vực sâu không thấy đáy, tối om và mờ mịt. Chẳng thà Tiểu Mai giận tôi, và mắng sa sả trong thư cũng hệt như ở ngoài thì tôi còn đỡ áy náy, vậy mà giờ nàng nói kiểu như khách sáo với một người qua đường đến như vậy là xem như tôi bị cho ra rìa rồi.

- “ Xong….chả được gì lại còn bị giận, thế này thì thất bại toàn tập rồi ! “ – Tôi rầu rĩ nghĩ.

Giờ ra chơi, tôi thẫn thờ ra ngoài ghế đá ngồi, đang hơi hối tiếc vì từ chối chầu nước bọn Khang mập định đãi tôi cho hạ hỏa thì chợt thấy phía bên hành lang sân trường, thằng Minh Huy đang mặc sức tán hươu tán vượn với Tiểu Mai cạnh bên. Nàng có vẻ buồn bã, chỉ lặng yên cầm sổ tay đi kế thằng Huy về hướng văn phòng Đoàn.

Tôi không hiểu vì sao khi nhìn thấy Khả Vy đi cùng tên Vũ thì tôi chỉ đơn thuần cảm thấy buồn bã, thế nhưng giờ đây nhìn Tiểu Mai đang cạnh bên thằng Minh Huy thì tôi lại thấy tức điên lên, quên cả luôn cảm giác hối lỗi khi nãy.

Và đó lại là một sai lầm nữa của tôi….., ghét lây sang cả Tiểu Mai.

Sai lầm nối tiếp sai lầm, đưa tôi đi từ thất bại này đến thất bại khác, từ vị trí đang nắm thóp thằng Minh Huy thì giờ đây tôi đã trở thành kẻ tội đồ của bạn bè trong lớp, khi mà bị gán tội “ lạm dụng chức quyền “ để kêu thằng Huy liên tục lên bảng giải Toán, và cả tội danh “ thất lễ “ với con gái là Tiểu Mai. Để rồi một bữa nọ, không biết có phải là ai xui khiến gì không mà tự dưng có một thằng bạn cùng lớp ở tổ 3 đột ngột đứng dậy nói um lên :

- Huy làm cán sự Toán đi, có thằng Nam cũng như không !

Phải nói là trước giờ trong lớp chưa từng có ai dám nói như thế, bởi lẽ một khi nói ra thì họ phải tự xem lại bản thân có giỏi bằng tôi không, tiếng nói có quyền lực hay không, vì cán sự Toán thì bao giờ cũng gọi là oai phong lẫm liệt. Thế mà thời gian qua, khi mà ai nấy đều ngấm ngầm thừa nhận rằng thằng Minh Huy có thể giỏi Toán ngang với tôi, về khoản giúp đỡ bạn bè tận tình thì lại vượt trội hơn tôi, nhưng lại chả có ai đứng ra nói thẳng. Bởi vậy chỉ cần một người lên tiếng thì đám đông ngày trước âm thầm giờ đây sẽ nhất loạt hưởng ứng, và lớp tôi lúc này là như thế :

- Ừ, đúng rồi đấy !
- Ông Nam bữa giờ điểm toán thấp tè à, Huy cao hơn nhiều !
- Từ từ, nói cô chủ nhiệm đã !

Vừa thẹn vừa giận, tôi cay đắng không biết phải tỏ thái độ hay hành động gì cho phải, chỉ biết miết tay vào thân viết mà lầm bầm nguyền rủa cái điệu bộ cười tự mãn của thằng Huy lúc này. Suốt từ đó đến giờ ra chơi tôi chả dám ngẩng mặt lên nhìn ai, mãi tới khi xuống đến căn- tin ngồi cùng hội bàn tròn thì tôi mới thở dài não ruột, nhìn đồng bạn anh em đang ái ngại quanh mình.

- Thôi, đừng buồn ! - Thằng Luân vỗ vai tôi an ủi.
- Buồn quái gì ! – Tôi hừ mũi.
- Ghét cái mặt thằng đểu đó thiệt ! - Tuấn rách thu nắm tay lại.
- Hay tao kể hết cho Mai với mấy nhỏ con gái nghe cho rồi ! – Khang mập tức tối.
- Kể cái gì ? – Dũng xoắn thắc mắc.
- Điên, mày có kể ra cũng không ai tin, khác nào đi đồn bậy, còn chưa hiểu lúc này nó đang được lòng cả lớp à ? – Tôi lắc đầu ngao ngán.
- Mà kể chuyện gì ? - Thằng Chiến chen vào hóng chuyện.
- Ừ…..thì….. ! – Khang mập đưa mắt nhìn tôi ý chừng muốn hỏi.
- Kể đi ! – Tôi nhăn mặt.

Thằng mập y lời, liếm môi trầm giọng kể ra toàn bộ những gì mà hai thằng tôi trước giờ giữ bí mật với cả nhóm, mà thằng này nó cũng có khiếu kể chuyện, cứ chốc chốc dừng lại tạo sự gay cấn đưa mắt nhìn cả bọn rồi lại chầm chậm tiếp lời.

- Là vậy đó !

Thằng Khang vừa dứt xong câu chuyện là cũng cùng lúc với Dũng xoắn ném luôn cái ly nhựa ra ngoài sân :

- Tổ bà nó, mất dạy thế à !
- Khốn, nó dám chửi A1 tụi mình mới nhục chứ ! - Tuấn rách mặt mũi hầm hố.
- Từ từ, giờ có nói ra cũng chưa chắc mọi người đã tin ! - Thằng Luân nhíu mày đáp.
- Sao không ? Cả đám tụi mình cùng đi nói ra hết là được thôi ! – Dũng xoắn tức tối.
- Ừ, để chiều nay tao kể cho em Huyền biết, là cả đám con gái biết thôi ! – Khang mập vung tay đầy quả quyết.
- Vô ích, mày cứ kể đi ! – Tôi lắc đầu bất lực, biết là chả thể nào cản được sự manh động của đám bạn lúc này.

Không ngoài dự đoán của tôi, sáng ngày hôm sau Khang mập rầu rĩ vác mặt lên báo cáo kết quả chiến dịch vạch mặt hôm qua của nó :

- Xui, nói sao em Huyền cũng không chịu tin !
- Mày nói sao mà nó không tin ? – Đám thằng Dũng chưng hửng.
- Thì kể như hôm qua tao kể cho tụi mày nghe vậy đó, vậy mà em nó toàn bảo tao đặt điều, đến lúc tao làm vẻ nghiêm trọng thì em nó mới nói sẽ để từ từ coi sao, haizz ! - Thằng mập thở dài thảm não.
- Bảo rồi không nghe ! – Luân khùng lắc đầu đáp.
- Tao thiệt là chả hiểu đám con gái bị thằng kia nó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi nữa ! - Thằng Chiến nhíu mày trầm tư.

Nhưng tôi biết chẳng phải là do bùa mê thuốc lú gì, cũng không phải là do Khang mập chậm chân, mà chỉ là thằng Huy đã mưu sâu tính kỹ, nó đi trước đám bọn tôi đến vài chục bước ngay từ khi nó còn vừa mới chân ướt chân ráo đi vào A1. Chỉ đơn giản một điều, với đám con gái thì đi ăn nó toàn giành trả tiền, giờ ra chơi thì hào phóng đãi nước với trái cây, với tụi con trai thì nó hăng hái giải bài. Thế thì lúc này dựa vào đâu mà người ngoài sẽ tin những lời của đám 7 thằng tụi tôi, đám rảnh rỗi sinh nông nổi học lực cùng lùi như bọn tôi chứ, đó hoàn toàn là chuyện bất khả thi !

Chap 216
Sau tất cả những nỗ lực không thành trong việc giữ cho Tiểu Mai tránh xa khỏi thằng Huy, tôi đâm ra chán nản và quay trở lại thành thằng Nam bất cần đời ngày trước. Không còn thức khuya luyện toán nữa, buổi sáng tôi lại dậy sớm tập thể dục, đến trường xong rồi vào quán game online cắm đầu đến tối mịt mới về. Và Tiểu Mai có lẽ đối với tôi giờ đã chuyển sang thành ghét thật, nàng không còn xuống chỗ tôi truy bài hay hỏi han nữa, mà thay vào đó là những bài tập nàng soạn ra, cần nói gì thì chỉ ghi vào trong giấy viết :

- “ Đoạn này học kĩ lại công thức, sau đó áp dụng vào chia thì ! “

- “ Phải thuộc các dãy động từ bất quy tắc, mỗi ngày học 3 từ là có thể thuộc hết ! “

- “ Bài kiểm tra kế tiếp sẽ nằm trong những dạng bài này… như này….. ! “

Những dòng chữ trìu mến ngày xưa tôi hay được nhìn trong quyển sổ tay Guitar của nàng giờ đã thay bằng những nét chữ lạnh lùng và văn phong vô cảm. Tôi biết đây là do lỗi của tôi, tại tôi nóng tính hành sự thiếu suy nghĩ nên mới khiến Tiểu Mai tức giận như vậy. Thế nhưng, lí do của tôi đâu phải là xấu ? Tôi thật tâm chỉ muốn giúp nàng thôi mà ?

Thỉnh thoảng khi dắt xe ra khỏi quán game sau gần 6 giờ đồng hồ liên tục nhìn vào màn hình, tôi hoa mắt bước ra và vô tình chạm mặt Tiểu Mai đang lững thững dạo bộ theo hướng ngược lại. Hai đứa nhìn nhau và yên lặng, dường như chỉ trong một chốc mà thôi nhưng tôi cảm nhận được, cả tôi và nàng đều có rất nhiều điều muốn nói.

Tôi muốn được giải thích, tôi muốn được xin lỗi, tôi muốn trở thành bạn bè, không, là bạn “đặc biệt “ của Tiểu Mai, tôi muốn được nàng quan tâm như trước kia. Vì giờ đây tôi hoàn toàn cô độc, không ai để tôi có thể sẻ chia, có thể nói những gì trong lòng chất chứa.

Tôi cũng không biết Tiểu Mai có gì muốn nói với tôi hay không, cũng có lẽ là có, cũng có thể tôi sai. Nhưng vậy thì cớ sao những lúc buổi đêm, những khi gặp nhau giữa dòng người tấp nập, tôi và nàng lại đứng sững lại, và ánh mắt nàng như biết nói, ẩn chứa đôi điều mà tôi ước gì mình có thể được nghe, có thể được biết.

Bởi lẽ bây giờ, hơn lúc nào hết tôi đã thấm thía rất rõ thế nào là cảm giác cô độc, cảm giác bị người mình yêu thương phũ phàng bỏ rơi. Tôi vì Khả Vy mà kiên quyết dứt khoát với Tiểu Mai, và cũng chính Khả Vy vài tháng sau đó đã lạnh lùng chia tay với tôi không một lời nói.

Vậy mà buồn thay, sau tất cả những gì đã xảy ra, giờ đây hai đứa tôi chỉ có thể lặng nhìn và rồi bước ngang qua nhau. Có lẽ Tiểu Mai đang ngán ngẩm vì thấy tôi sa sút trầm trọng, đắm chìm vào game online. Thế nhưng nàng đâu biết, và có lẽ tôi cũng không biết, rằng tại sao trong hàng chục quán game khắp thành phố, tôi lại chỉ chơi độc nhất ở một nơi này. Bởi lẽ, nơi này gần với nhà Tiểu Mai, có thể tận sâu trong tiềm thức, tôi muốn điều kết thúc một ngày của mình là được nhìn thấy nàng, dù chỉ là lặng yên cũng được.

Đến tận bây giờ, khi chỉ còn một mình thì tôi mới nhận ra điều đó, nhận ra chẳng phải ngẫu nhiên mà mỗi khi đi dạo tôi đều rẽ ngoặt từ đường biển vào đường Tuyên Quang. Chẳng phải giả vờ chối bỏ gì khi mà mỗi lần ngang qua nhà nàng, ngang qua cánh cổng sắt màu đen, tôi đều cố rướn tai lên để nghe xem có tiếng dương cầm từ bên trong vang lên hay không.

Ít nhất là cho đến lúc này, mọi thứ tôi làm đều là vì Tiểu Mai.

Thế nhưng sự đời lại không đơn giản như vậy, bởi có lúc tôi bất chợt thấy thỉnh thoảng Tiểu Mai lại đi cùng thằng Minh Huy, khi thì rảo bước trong hành lang trường, khi thì sóng đôi đạp xe ở ngoài phố. Những lúc ấy, tôi lặng người đi mà nghe tim mình chợt nhói lên, cái nhói này tôi chưa từng cảm nhận được khi thấy Khả Vy cùng Vũ, cứ vừa có gì đó ghét bỏ, vừa có gì đó ghen tị, lại có cả nỗi ước gì mình được thế vào chỗ đó.

Tâm sự là vậy, còn khi đến lớp, khi phải giáp mặt với nàng một cách trực tiếp thì tôi lại chẳng thể nào nói ra hay thể hiện được những điều ấy, mà thay vào đó là tôi cố chứng tỏ mình cũng lạnh lùng vô cảm không kém gì Tiểu Mai. Nàng cứ lo việc của nàng, tôi cứ cắm đầu vào những suy nghĩ về những gì tôi cho là cần nghĩ, dù là đầu óc cứ trống rỗng mông lung.

Giờ chủ nhiệm tuần này là cuộc thi “ Hái hoa học tập “ thường niên, như mọi năm và chiếu theo lệ cũ, lớp tôi tự phân ra thành 4 nhóm và 3 nhóm sẽ đi sang lớp khác, 1 nhóm còn lại sẽ làm chủ nhà. Năm trước thì cán sự Anh và Toán sẽ đi cùng nhau, cũng tức là nếu y theo năm nay thì tôi sẽ vẫn chung nhóm với Tiểu Mai. Thế nhưng chả rõ thằng phó bí thư Minh Huy nó to nhỏ gì với cô chủ nhiệm mà cuối cùng cô tuyên bố :

- Huy chung nhóm với Nam và Mai nhé !
- Ơ…. phó bí thư phải ở lại mà cô ? - Một số đứa sửng sốt.
- Huy dạo này học tốt, cô cho đi theo nhóm để trợ giúp mọi người, còn vị trí tổ chức sẽ giao cho Khang nhé ! – Cô Thảo tiếp lời.

Vậy là thằng Khang dù ghét thằng Minh Huy nhưng cũng cười tươi rói, vui vẻ nhận làm người quản trò để tránh đi màn tra tấn kiến thức sắp tới. Chỉ có tôi lúc này là mặt mày bí xị, âm thầm đi sau cùng trong hàng và ấm ức chứng kiến thằng Huy đang vung tay chém gió từa lưa với Tiểu Mai :

- Thôi, tập trung chuyên môn ! – Dũng xoắn vỗ vai tôi.
- Biết rồi, mày lo cho mày đi ! – Tôi nhăn mặt đáp.
- Mày giờ cũng hơn gì tao đâu, tí dính phải câu nào Anh ngữ là mày tiêu chắc ! – Nó nheo mắt nhìn tôi.
- Tao chỉ bực cái thằng đang tí toét đằng trước thôi ! - Thằng Chiến sầm mặt nhìn lên phía trên.
- Kệ nó, làm gì được nó đâu ! – Dũng xoắn thở dài bất lực.

Và đúng là bọn tôi chả làm gì được thằng Huy thật, suốt cả 45 phút của cuộc thi, tôi chống cằm nhìn thằng Huy và Tiểu Mai thi nhau trả lời các câu hỏi cứu bồ cho đồng bạn, thằng này thỉnh thoảng lại quay sang tấm tắc khen Tiểu Mai những câu hoa mĩ khiến nàng đỏ bừng mặt. Theo tôi thì nó toàn nói sáo rỗng nhờ cái mồm trơn như bôi mỡ, ấy vậy mà những đứa con gái khác lại khoái ra mặt, cứ xuýt xoa nhìn thằng Huy mãi. Và cả buổi trời Tiểu Mai chẳng nhìn tôi lấy một phút nào, có lẽ vì tôi thật sự là đã chìm lỉm luôn rồi, mặc cho thằng Duy Anh A2 cứ nhấp nha nhấp nhổm hóng tôi lên bảng để so tài như năm trước, và đối thủ của nó thì cứ ì ạch trên bàn chả thèm ngóng chuyện thế gian.

- Nóng lắm rồi, nó huênh hoang mà chả ai nói gì ! - Thằng Luân bức bối sau khi bị thằng Huy chỉ đích danh nhóm nó đứng bét trong đợt thi đua này !
- Kệ nó ! - Thằng Quý hừ mũi.
- Nó có phải lớp phó học tập đâu mà chỉ thẳng mặt tao bảo tao phải cố gắng, nó không biết là các nhóm khác chênh lệnh thực lực hơn sao ? – Luân khùng vẫn còn tức giận, và hiếm khi tôi thấy nó mất bình tĩnh như lúc này.
- Mày còn đỡ, nó còn nói với cô Thảo là tao xao lãng công tác lớp đây nè, chả biết phó bí thư thì lớn lắm hay sao nữa ? – Đến lượt Khang mập ấm ức.

- Mà sao thấy mày bình thản thế Nam ? - Bọn nó đồng loạt quay sang hỏi thằng im lặng từ nãy đến giờ là tôi.
- Tao ức quen rồi ! – Tôi thở dài ngao ngán.

Nhưng mọi sự làm cả bọn ấm ức còn chưa dừng lại ở đó, khi mà giờ ra chơi sáng ngày hôm sau, lúc tôi vừa nhét sách vào hộc bàn định ra căn-tin kiếm ổ bánh mì lót dạ thì chợt nghe xôn xao ngoài hành lang và tiếng mọi người xì xào bàn tán.

- Gì thế ? – Khang mập nghe động liền trờ sang.
- Chả biết, thôi ra ngoài uống nước đi ! - Bọn thằng Tuấn khoác vai nhau xuống chỗ tôi.

Và ít giây sau thì cửa lớp nghẹt cứng đến nỗi đám 7 thằng bọn tôi chẳng thể nào chen chân ra ngoài được, chỉ vì…. giữa hành lang lúc này là nguyên phái đoàn con trai A6 lính lác của thằng Minh Huy đang xếp hai hàng dọc sau lưng nó. Và thằng Huy thì hiên ngang dẫn đầu, tay ôm bó hoa hồng to tướng cùng hộp quà với giấy gói màu sặc sỡ. Chẳng cần phải khó khăn gì để đoán ra ai là người thằng Huy muốn tặng quà :

- Tặng Mai nè ! - Thằng Huy bước tới, miệng nở một nụ cười mà bọn con gái trong lớp lúc này hết thảy đều xuýt xoa vì ghen tị.
- Ơ…….. ! - Tiểu Mai nhất thời bất ngờ chẳng biết phải làm gì.
- Cảm ơn Mai vì hôm qua đã giúp lớp mình đứng nhất trong “ Hái hoa học tập “, giờ mình thay mặt cả lớp tặng bạn món quà này ! - Thằng Huy tiếp lời, và đặt bó hoa vào tay Tiểu Mai.

Cái lí do tặng quà của thằng Huy rõ là vớ vẩn, vì kết quả thi còn chưa biết, cả rõ là quà này chỉ mình nó tặng chứ quỹ lớp có trích ra đâu mà nói là của lớp. Thế nhưng cái sự hoành tráng của màn tặng quà này lại có sức mạnh phớt lờ tất cả những điều vô lí ấy, cộng thêm tràng vỗ tay rào rào từ đám đông hiếu kỳ xung quanh, Tiểu Mai không còn cách nào khác, nàng miễn cưỡng nhận bó hoa và hộp quà từ tay thằng Huy :

- Ừ…. cảm ơn Huy nhiều nhé ! – Nàng đỏ mặt gượng cười.
- Hì, không có gì mà, đúng không mọi người ? - Thằng Huy cười thống khoái, hỏi một câu vô thưởng vô phạt, và đám con trai lính lác phía sau của nó lại hùa theo hưởng ứng.

- Đúng, đúng ! – Và cả đám vỗ tay rào rào.

- Thôi, nhìn gì nữa ! - Bọn thằng Luân kéo tay tôi lôi đi.

Và tôi lúc này thì đã gần như hoàn toàn bất động, trong đầu chỉ biết nghĩ đến câu nói quen miệng :

- “ Ôi…..đệch, có phải không trời……! “

Chap 217
Suốt buổi học hôm đó tôi cứ lơ ngơ như người bị mất hồn, bọn thằng Khang kêu gì cũng chẳng nghe, tụi nó làm gì cũng chẳng màng, trong đầu tôi cứ nghĩ đến bó hoa và hộp quà của thằng Minh Huy giờ đang nằm gọn trong hộc bàn của Tiểu Mai. Và cứ mỗi lần đưa mắt lên phía trên là tôi lại thấy thằng Huy đang quay xuống cười nói vui vẻ với nàng, những lúc đó tôi chợt thấy lòng mình bức bối một cách khó tả. Cứ như có một tảng đá đè nặng lên quả tim và cực kì khó thở, cứ dồn dập từng hồi hệt như lúc nhỏ tôi bị suyễn nhẹ.

- “ Cảm giác này là sao vậy ? “ – Tôi gần như muốn đập mạnh tay xuống mặt bàn để cho cảm giác bức bối này tan biến đi.

Giờ ra về, tôi tự dưng đâm ra trở thành một thằng theo dõi con gái, đoạn đường từ bãi giữ xe đến cổng trường thì tôi dắt xe lững thững sau lưng Tiểu Mai, và sau đó thì tôi chầm chậm đạp giữ khoảng cách với nàng từ đằng sau. Lúc này trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ rằng tôi muốn xem Tiểu Mai sẽ đối xử ra sao với những món quà đang trong giỏ xe nàng lúc này.

Thế nhưng Tiểu Mai vẫn đạp xe thong dong và lặng lẽ, thỉnh thoảng có cơn gió nào thoảng ngược lại làm những nhành hoa bị cong đi thì nàng lại chạy chậm, và đưa tay sửa lại giấy gói của bó hoa.

- “ Nâng niu đến như vậy à ? “ – Vừa tự hỏi thầm câu này xong thì cũng là lúc tôi trào dâng trong mình một nỗi tức tối pha lẫn ghen tị.

Tôi muốn chạy ào lên giật lấy bó hoa từ trong giỏ xe Tiểu Mai, tôi muốn nàng bỏ nó đi, tôi muốn nàng đừng nhận món quà của thằng Huy, không, tôi thậm chí không muốn nàng nhận quà từ bất cứ thằng con trai nào khác.

Ừ….ngoài…ngoài tôi ra !

Giây phút đó, tôi dám thề với mọi điều trên đời rằng tôi sẽ tặng Tiểu Mai bất cứ những gì nàng muốn, dù có là cả những giá trị vật chất hay tinh thần không tưởng, chỉ cần, nàng đừng nhận quà của một ai đó khác ngoài tôi ra.

Tại sao lại như vậy chứ ?

Tại sao tôi lúc này lại có ý nghĩ như vậy ? Dù rằng hễ nghĩ đến Tiểu Mai là đầu tôi như một bộ não được lập trình sẵn, đưa ra phản xạ ngay một từ “ bạn “ .

Nếu đã là bạn thì cảm giác này gọi là sao đây ? Nó không giống bất cứ cảm giác nào khi tôi đã từng trải qua bên cạnh Khả Vy. Ở bên Vy, tôi cảm thấy vui, thấy ấm áp, cũng có đôi khi giận hờn vu vơ vài lúc.

Thế nhưng lúc này đây, tôi lại mang một cảm giác tức giận, ghen tị và một điều gì đó… gần như là muốn yêu thương và chiếm hữu, muốn là người duy nhất của Tiểu Mai.

Vậy thì cảm giác xuất phát từ đâu mới là tình cảm đôi lứa, từ Khả Vy hay là Tiểu Mai ?

Buổi chiều, tôi không ra quán game online như thường lệ mà thẫn thờ như thằng bại não thứ thiệt, chạy xe lếch thếch ra bãi biển Đồi Dương và ngồi trên đồi cỏ một mình. Chiều mát, từng làn gió biển thoáng đãng đưa hương vị đặc trưng của sóng xanh, của một bầu thinh không đang trải dài xanh ngắt một màu ở phía trước. Tôi hết chống cằm rồi lại chuyển sang nhíu mày, rồi đần mặt ra mà nghĩ ngợi lung tung beng, chả cái nào ra cái nào. Những suy nghĩ cứ chạy dọc ngang đan chéo trong đầu mà không hề có một định hướng rõ rệt về tất cả những gì muốn nói :

Thế này là sao ? Tại sao khi tôi trông thấy thằng Huy tặng quà cho Tiểu Mai thì tôi lại tức tối đến vậy ? Có phải bởi vì mục đích xấu xa của nó là chỉ muốn tán tỉnh nàng cho vui, cho thoả mãn cái danh hiệu sát gái của nó ? Ừ đúng, thằng Huy là thằng đê tiện nhất tôi từng biết, xem con gái như một món đồ chơi mặc sức cho nó đùa cợt tình cảm, vậy thì tôi tức giận là đúng rồi, bởi nó dám đem cái suy nghĩ đó đi tán tỉnh Tiểu Mai cơ mà !

Nhưng vấn đề không phải nằm ở đó, thật sự là ở chỗ khác kìa, bởi vì… dù muốn dù không tôi cũng phải thừa nhận rằng cái chiêu tặng quà công khai ban sáng của thằng Huy, dù là lí do nhảm nhí nhưng quả thật lại có tác dụng không ngờ. Đó là tranh thủ sự ủng hộ của dư luận mà đẩy Tiểu Mai vào tình thế không nhận là không xong.

Nó hoành tráng quá đi, hết thảy mọi người đều đổ dồn về phía thằng Huy, vậy thì tôi lúc đó là cái gì ? Thằng Huy hút hết sự quan tâm của mọi người về nó, tôi chả là cái đinh gỉ gì cả !

Nhưng tôi muốn tôi phải hơn nó kìa, tôi muốn mình lúc nào cũng phải ở một vị thế bậc trên người khác, tôi muốn sự xuất hiện của tôi lúc nào cũng phải là trung tâm của sự chú ý. Dù là tôi luôn giấu điều đó sau một vỏ bọc khiêm tốn và thông thái. Thật ra tận sâu trong thâm tâm, tôi muốn mình phải là người nổi bật và bá đạo hơn tất cả, ai nấy cũng phải nể trọng.

Tôi muốn điều gì là của tôi thì nó sẽ mãi mãi cũng là của tôi, và để giành được điều đó thì tôi sẽ đường đường chính chính mà hành sự lẫm liệt, chứ không phải giở trò tiểu nhân, không phải cái hạng đểu giả như thằng Minh Huy.

Thế… thằng Huy làm vậy thì nó giành lấy cái gì từ tôi ? Oai phong hay danh dự ? Đúng là tôi quan trọng hai điều đó thật, nhưng bây giờ không phải vậy, thời gian này tôi không cần những điều đó, nếu muốn thì tôi đã luôn luôn như vậy rồi. Bởi tôi hãy còn đang đắm chìm trong “ Vong tình thiên thư “, tôi phải tập quên trước rồi mới nghĩ đến cuộc sống sau này, tôi phải quên được Khả Vy rồi mới tính xem sẽ làm gì kế tiếp.

Vậy thì thằng Huy đâu có lấy đi thứ gì tôi muốn giữ ? Mà vậy thì tôi đang tức tối bởi chuyện gì ? Tôi ghen tị cái gì với nó, và tại sao mãi đến tận buổi sáng hôm nay tôi mới cảm thấy như vậy ?

Ừm… chỉ có một lí do duy nhất, đó là… Tiểu Mai !

Phải rồi, chính vì Tiểu Mai nhận quà của thằng Minh Huy nên tôi mới bực tức và đờ đẫn đến như vậy. Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng từ trước đến giờ, trong tôi luôn tồn tại một suy nghĩ ích kỉ rằng Tiểu Mai sẽ mãi mãi dõi theo sau lưng tôi, và nàng sẽ không thèm để tâm đến một tên con trai nào khác ngoài tôi. Và tôi lấy làm yên tâm về điều đó, tôi tin rằng một Tiểu Mai lạnh lùng cố hữu sẽ không thể rung động trước bất cứ sự tán tỉnh nào từ phía bọn con trai. Tôi sẽ tin rằng cho đến về sau, cũng sẽ không thể có ai tán tỉnh được Tiểu Mai, vì nàng quá khác biệt so với mọi người, nàng tạo cho người ta một cảm giác xa vời và không thật ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ấy vậy mà ngày hôm nay đây đã có một thằng con trai ngoại tộc lại đi công khai tình cảm của nó với Tiểu Mai ở ngay trước mặt mọi người, và điên một nỗi là đám đông xung quanh lại còn vỗ tay rào rào ủng hộ cho việc đó, thế thì có khác nào một xã hội vừa thừa nhận một cặp vợ chồng mới cưới đâu chứ !

Tôi sai rồi, tôi đã tự huyễn hoặc rằng Tiểu Mai sẽ mãi mãi dịu dàng với tôi, tôi đã đánh giá thấp thằng Minh Huy rồi, nó cáo già hơn tôi tưởng, nó sẽ làm mọi cách để có được Tiểu Mai.

Vậy thì bây giờ tôi phải làm gì đây ? Tôi phải….nhưng….mục đích của tôi là gì ? Tôi phải biết được tôi muốn gì, thì khi đó tôi mới biết mình nên làm những gì chứ ?

Danh dự ư ? Không phải, tôi trọng danh dự nhưng không phải lúc này !

Uy nghiêm? Cũng không phải, là tôi tự đề cao bản thân tôi thôi !

Vậy thì…. Tiểu Mai ư ?

Cũng…không phải đâu nhỉ ? Tôi chỉ xem nàng là “ bạn “ thôi mà, người tôi thích thật sự là Khả Vy kìa, tôi đã xác định rõ rồi mà !

Nhưng giờ Vy chia tay tôi rồi, tôi đâu còn phải giữ kẻ gì nữa chứ, ngày trước tôi dứt khoát xem Tiểu Mai là bạn là bởi vì tôi muốn mình một lòng với Khả Vy, thế nhưng giờ đây Vy đã thay lòng rồi, thì việc gì tôi cứ phải ôm cái mớ lí luận chung tình cụt ngủn đó nữa ?

Vậy thì quay lại với Tiểu Mai à ? Không, có mà điên, tự tôi dứt khoát với nàng những 2 lần, một lần đêm mưa đầu mùa, một lần nữa là tôi trả lại quyển sổ Guitar cho nàng để không còn lưu luyến gì nữa rồi ! Giờ quay lại thì còn mặt mũi nào nữa ?

Cơ mà quay lại để làm gì ? Chắc gì tôi đã thích Tiểu Mai, và chắc gì Tiểu Mai cũng như vậy với tôi ? Bây giờ mà cư xử thế nào thì cũng chỉ là làm trò hề mà thôi !

Vậy…cảm giác bức bối trong lòng lúc này là sao đây ? Tôi hết ngồi rồi lại đứng, quay đi lại tới lui, tay thu lại và chỉ muốn đấm thật mạnh vào thân cây, trong lòng bồn chồn như lửa đốt. Lắm lúc chỉ muốn hét thật to, lắm lúc chợt cảm thấy nỗi sợ trào dâng rằng tôi sắp mất đi vĩnh viển một điều gì đó.

Thế… sắp mất cái gì ?

Trời ơi tôi phát điên lên mất, có ai đó giải thích được cho tôi cảm giác này là như thế nào không ? Có ai đó bày cho tôi cách để thoát ra cái mê cung lẩn quẩn không lối ra này không ?

Sóng biển vẫn vỗ rì rào vào bờ cát, gió nhẹ miên man thoảng qua từng áng mây trắng xanh rạng rỡ, những tia nắng vàng nhảy nhót trên bờ vai một thằng con trai đang mặt nhăn mày nhó lầm lũi đi trên bãi biển, mặc cho sóng nước theo gió đôi lần tạt vào người.

Không thể chịu đựng được nữa, tôi đưa tay lên miệng hướng mặt về đường chân trời và gào lên thật to :

- Ahhhhhhh………….haaaa……………. !

Âm thanh phát ra thật to rồi toả hết vào thinh không, chẳng hề có một tiếng vọng lại, tan biến vào khung cảnh phía trước như một làn khói nhẹ lan đi rồi mất hút.

Tôi toan hét thêm một lần nữa cho thoả bức bối trong lòng thì chợt bên tai có giọng nói :

- Bị cái gì mà gào như thằng điên thế mày ?

Ngày hôm ấy, sự xuất hiện của thằng con trai đó đối với tôi đã là bước ngoặt lớn nhất kể từ vài tháng hè trở lại đây, và những lời nói của nó đã làm một cuộc cách mạng thay đổi đi cái tư tưởng cố chấp và bảo thủ của tôi từ đó đến giờ !

Chap 218
Tôi giật thót người quay sang bên thì thấy nó đứng lù lù một đống :

- Ớ…… ! – Tôi ngớ người.
- Ớ cái đầu mày ? Trốn đâu cả mấy tháng qua hả ? Không đá banh là sao ?

Thằng này nói rồi nhào đến cú đầu tôi lia lịa, vâng, nó chẳng phải ai xa lạ, đó là thằng Sơn, bạn chí thân của tôi từ nhỏ đến giờ. Thằng Sơn vắt áo lên vai, thân người rắn chắc và đen trùi trũi dưới nắng, mồ hôi nó chảy ròng ròng, một bên tay đang ôm trái banh ngang hông :

- Mày sao thế ? – Nó chưng hửng vì thấy tôi… đưa đầu chịu trận.
- Chả…sao, mà mày làm gì ngoài đây thế ? – Tôi lúng búng hỏi một câu đại ngu, vì rõ ràng trong tay nó đang là quả bóng tròn kia mà.
- Ra tập bóng chứ chi, hề hề, bữa nay tao tập được ngón xỏ kim của mày rồi ! – Nó vỗ vai tôi .
- Ừm…vậy à.. ! – Tôi gật đầu hờ hững.
- Ơ cái thằng này, dạo này mày lạ lắm nhé ? Bạn bè mà rủ đến lại trốn đi mất ! – Thằng Sơn hếch mũi nhìn tôi.
- Ừ…thì tao bận học thêm ! – Tôi quanh co đáp.
- Học con khỉ, tính lừa tao hả ? Mày thất tình chứ gì ? – Nó hừ nhạt.
- Sao….bậy bạ mậy !

Tôi điếng hồn khi thằng Sơn phán bừa một câu tưởng trật mà lại trúng tùm lum, vội vàng chối quanh để lấp liếm.

- Láo, thất tình thì nhận đại đi, chỗ anh em tao giúp đỡ cho ! – Thằng Sơn tiếp lời.
- Giúp….gì ? Mày á ? – Tôi ngạc nhiên vì bắt đầu thấy có chỗ không ổn.
- Ừ, tao nói giúp mày một tiếng cho ! – Nó cười hào sảng.

Cái thằng này nó nói gì vậy cà ? Chuyện tôi bị Khả Vy bỏ thì chỉ có vài thằng bạn lớp tôi mới biết, chứ sao lại đến tai thằng này được ? Với cả thằng Sơn cũng chưa bao giờ gặp Vy mà, sao lại nói là giúp tôi là sao ?

- Là sao…. Mày nói gì tao không hiểu ? – Tôi tròn mắt nhìn nó.
- Ơ cái thằng, mày với nhỏ Mai giận nhau đúng không ? – Thằng Sơn cũng ngạc nhiên không kém gì tôi.

- Nhỏ….Mai nào ?
- Hậy thằng này, nhỏ Mai mà hôm Noel mày dẫn sang nhà tao chơi game đó !
- Thì…liên quan gì mày…à…liên quan gì tao ? Giận gì ?
- Hai đứa bây giận nhau chứ gì nữa, hồi đầu năm con nhỏ đạp xe đến nhà tao tìm mày mà, cách đây gần 2 tháng ấy. Thôi yêu đương phải có giận hờn, đàn ông con trai thì phải rộng rãi, bỏ qua đi, chả có gì đâu, hề !
- Hơ… ? Ý mày là….Trúc Mai ấy hả ?
- Cái thằng, ờ nhỏ tên Mai đó, ra nó tên là Trúc Mai, uầy, người đẹp mà tên cũng đẹp !
- Rồi…Mai đến nhà mày tìm tao là sao ?
- Thì hồi đầu năm ấy, nhỏ đó lúc chiều tối có đạp xe sang nhà tao, hỏi xem mày có chơi game ở đấy không !
- Rồi mày bảo sao ?
- Thì không chứ sao, mày có vác mặt qua nhà tao từ hè đến giờ đâu !
- Rồi sao nữa ?
- Thì nhỏ Mai về chứ sao, mà trông mặt buồn buồn, nên tao đoán là hai đứa mày giận nhau gì đó !
- Vậy…à…. !

Tôi thẫn thờ một hồi, qua lời thằng Sơn kể thì tôi mới vỡ lẽ ra rằng đúng là dạo đầu năm thì cứ học xong buổi sáng là tôi tót ra quán game chơi đến chiều tối mịt mới về nhà, chỉ có dạo gần đây thì tôi mới vô tình gặp Tiểu Mai những lúc nàng đi dạo bộ thôi. Chắc là trong khoảng thời gian đó thì….có lẽ nào lại vậy chăng ? Tiểu Mai lo lắng cho tôi học hành sa sút nên nàng nghĩ tôi mê game bỏ bê học hành, chạy đến nhà thằng Sơn để tìm tôi à ?

Tiểu Mai vẫn còn lo lắng cho tôi sao ? Kể cả tôi đã dứt khoát với nàng, kể cả tôi đã trả lại quyển sổ Guitar ?

Vậy thì hôm giờ tôi đã đối xử với nàng ra sao vậy ? Tôi lạnh nhạt, hắt hủi, gắt gỏng với sự quan tâm lo lắng của Tiểu Mai, tôi tự cho rằng đó là nghĩa vụ và bổn phận của nàng !

Ban đầu, người bạn gái tôi muốn là Tiểu Mai !

Sau đó vì ngộ nhận, tôi quay sang Khả Vy, nhưng ngày từng ngày, tôi vẫn không thôi nghĩ đến Tiểu Mai, ép chặt con tim mình vào vũng lầy tự chối bỏ chân tâm !

Và giờ đây, tôi lại thấy tức tối bởi một tên con trai khác đến tán tỉnh nàng, có lẽ…tôi đang ghen, tôi cuối cùng đã biết ghen là gì !

Vậy là…tôi sai, sai thật rồi !

Tôi đã sai suốt hơn 1 năm nay rồi…… !

Đã quá muộn chưa ? Để sữa chữa những lỗi lầm khi trước ? Để hàn gắn và vẽ ra một tương lai mà lẽ ra nó phải là như vậy ngay từ thuở ban đầu ?

Không, không có gì là muộn màng nếu tôi không cố gắng !

Ừ….đúng vậy !

Quay sang thằng Sơn, tôi đấm vào vai nó :

- Cảm ơn mày nhiều, mày đúng là…thần rồi !
- Hả ? Cái chi ? – Nó chưng hửng.
- Tao về trước đây, cảm ơn nhá, thật đấy, hôm nào tao đãi mày chầu nước ! – Tôi nói rồi vội quay đi.
- Ê ế….là sao mậy ? Đợi tao về chung với !

Thế nhưng mặc cho thằng Sơn đang í ới gọi lại phía sau, tôi vẫn quay đi mà chạy về phía bãi gửi xe, vì trong lòng tôi lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất, một khung cảnh mà Tiểu Mai đang pha trà đào, và tôi miệt mài ôm Guitar, và…say đắm với nụ cười của nàng !

Lúc đó, tôi vẫn không biết rằng thằng Sơn sau này sẽ giữ vai trò quân sư rất quan trọng trong cuộc cách mạng mà tôi sắp gầy dựng lại bản thân từ đây, còn bây giờ, nó chỉ là một thằng bạn đang hớt hải chạy theo tôi đằng sau !

Buổi học sáng hôm sau, tôi thức dậy với một tâm trạng vui vẻ đến lạ kì, cứ như đầu óc vừa được đả thông tư tưởng, tâm trạng mới mẻ và tràn đầy sinh khí. Áo quần chỉnh tề, tôi ăn vội miếng bánh mì rồi hồ hởi chạy xe lên trường.

Thế nhưng, tôi lúc này đây vẫn còn chưa biết mình cần phải làm gì, chỉ đơn thuần là tôi… rất muốn được gặp Tiểu Mai, chỉ vậy thôi !

Đến lớp, tôi khấp khởi nhét cặp vào hộc bàn, thoáng mừng vì Tiểu Mai vẫn chưa đến lớp, vội bước ra ngoài ban công nhìn thẳng ra hành lang bãi gửi xe. Đang đứng đợi thì chợt Khả Vy từ bên trái ôm cặp bước vào lớp, trông thấy tôi đang án ngữ ngay bên cửa, em ấy thoáng ngừng lại trong giây lát rồi gật đầu chào tôi và bước vào phòng học.

Có lẽ “ Vong tình thiên thư “ phát huy tác dụng thật rồi, tôi không còn cảm thấy buồn hay tiếc nuối khi nhìn Vy nữa, phải vậy chứ, 2 tháng sa sút nghiêm trọng là quá đủ lắm rồi !

Một hồi sau, khi thiếu điều đang tính đường chạy luôn xuống cổng trường đứng đợi thì tôi kịp thấy Tiểu Mai từ đằng xa cũng đang ôm cặp lững thững bước tới. Nàng vẫn vậy, tóc dài kẹp mái hờ hững, nét mặt lãnh đạm cùng đôi mắt thoáng kiêu kỳ, tất cả tạo nên một vẻ đẹp trong mơ của riêng tôi. Nhìn dáng nàng thanh mảnh yêu kiều, tôi chợt… muốn chạy ngay đến mà bắt chuyện, mà mở đầu cho tất cả.

Ơ mà mở đầu cái gì kia chứ ? Tôi phải làm gì vậy cà ? Thây kệ nó, để đó tính sau !

Tôi vẫn đứng yên tại chỗ, đợi đến khi Tiểu Mai bước đến gần cửa lớp rồi mới đưa tay vờ húng hắng ho :

- Khục…e hèm…. !
- ……… ! – Trông thấy tôi, Tiểu Mai thoáng sững người, ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi.
- À….. ! – “ Chết tía….nói gì đây trời…. ! “ – Tôi hoảng hồn.
- ………….. ! – Tiểu Mai nhíu mày, vẫn đứng yên tại chỗ.
- À…chào buổi sáng ! – Vâng, khốn nạn thân tôi, đần mặt cả buổi rồi thốt ra một câu đúng là sách vở.
- Ừm…chào ! – Nàng gật đầu đáp gọn lỏn rồi quay đi vào lớp.

Tôi có thất vọng trước sự lạnh lùng của nàng không ? Ừ thì cũng có, nhưng chỉ là một chút thôi !

Ít phút trước, khi đối diện với Khả Vy, tôi đã có thể mỉm cười, tôi đã thanh thản đóng lại cánh cửa của quá khứ !

Vài phút sau, tôi hồi hộp đứng trước Tiểu Mai, dù có hơi ngập ngừng bối rối, nhưng tôi giờ đã có thể mở ra cánh cửa tương lai của tôi !

Ừ, Tiểu Mai có thể lạnh lùng với tôi, nhưng sẽ không là bao lâu nữa đâu, chắc chắn là như vậy !

Sáng ngày hôm đó, tôi mặc kệ thằng Minh Huy cứ luôn ra vẻ ton hót nịnh bợ Tiểu Mai, tôi nhìn nó tán tỉnh nàng bằng nửa con mắt, bằng cái nhìn của một kẻ bề trên đang nhìn một thất bại của thế hệ hậu bối.

- “ Mày sẽ tắt cười nhanh thôi, ranh con ! “ – Tôi cười gằn trong bụng.

Buổi chiều, tôi xách xe phóng ra nhà sách, lượn một hồi rồi ôm ra tấm bảng treo tường, vài cây bút lông đen, những mẩu giấy sticky cùng một hộp kẹp nhựa. Suốt từ 6 giờ chiều của ngày hôm đó đến tận gần 2 giờ sáng của ngày hôm sau, tôi bế quan toả cảng đi đi lại lại trong phòng, âm thầm vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết. Sau khi đã chắc mẩm những gì cần phải làm và không còn gì để bổ sung, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi nằm phịch xuống giường, đưa mắt nhìn lên tấm bảng trắng giờ đã chi chít những nét chữ bút lông và những mẩu giấy sticky dán đầy trên vách, mặt bàn học giờ đầy những mẩu giấy nháp xé vụn.

Hít một hơi dài sảng khoái, tôi vươn vai cho đỡ oải người rồi lăn kềnh ra giường nằm ngủ ngon lành.

Buổi khuya yên tĩnh của một ngày trung tuần tháng 10 năm 2006, có một sự chuẩn bị dài… cho một trận đánh lớn !

Chap 219
Tôi, là một con người sống và làm việc thiên về cảm tính, ai cũng đồng ý về điều đó, bởi tôi có một linh cảm đi kèm với sự phán đoán tình huống một cách nhạy bén và chuẩn xác. Từ nhỏ đến giờ chưa hề có việc gì tôi phải làm quá sức mình, mọi thứ cứ như luôn trong tầm tay, với là tới. Khi đã làm một việc gì thì tôi phải thích nó trước đã rồi sau đó mới làm, và quá trình bắt tay vào làm thì cũng lại tài tử không kém, có cảm hứng mới làm, còn không thì thôi. Lắm lúc nước tới chân mới nhảy thì tôi chỉ cười nhạt và bảo rằng tuỳ cơ ứng biến, chả việc gì phải xoắn cả lên. Và cái gì tôi đã làm thì kết quả của nó phải thật hoàn mĩ, bởi lẽ tính tôi vốn cầu toàn, đồng thời tôi dễ biết cách vượt qua thất bại, chấp nhận và thích nghi với môi trường khác.

Thế nhưng sau khi tình cảm với Vy bị đổ vỡ thì tôi cảm thấy rằng mọi việc khác ngoài tình cảm thì khá là dễ dàng hơn so với tình cảm đôi lứa. Bởi vậy tôi mới tự mình tạo ra pho bí kíp “ Vong tình thiên thư “ và chôn mình vào đó, không hẳn là sai lầm, nhưng cái giá để quên được Khả Vy thì 2 tháng sa đoạ quả là khá đắt.

Chính vì vậy lần này, như con sư tử bá đạo đang nhoài người trên đồng cỏ và cảm nhận được tính trọng đại của cuộc săn mồi sắp tới, tôi thận trọng hơn và vạch ra hẳn một kế hoạch chi tiết, đi kèm cả những tình huống dự phòng và xảy ra ngoài ý muốn. Tôi thập phần tự tin với trí thông minh của mình sẽ có thể lường hết tất cả phản ứng và khả năng thằng Minh Huy sẽ làm gì khi tôi bắt đầu ra tay.

Và vì một lẽ nữa, lần này là công cuộc tiến đến mục tiêu to lớn nhất từ nhỏ đến giờ của tôi, kết đôi với Tiểu Mai, nên bằng mọi giá tôi phải làm hết sức mình chứ không dám tà lơ phất phơ nữa. Bởi lẽ Tiểu Mai có lẽ cũng thông minh chả kém gì tôi, hành động không khéo thì có khi bị nàng phát hiện và ăn mắng như chơi.

Buổi tối hôm đó, tôi đi đi lại lại trong phòng, đăm chiêu nhìn lên tấm bảng treo tường, tay cầm bút lông vạch ra những hướng đi chi tiết, những bước cần phải làm cho các mục tiêu. Rồi sau đó tôi tổng hợp tất cả lại các mục tiêu nhỏ để chúng phải dẫn đến mục tiêu lớn nhất.

Kế hoạch của tôi đại khái chia ra làm 3 mặt trận, mặt trận đầu tiên là đè bẹp thằng Minh Huy bố láo, bằng mọi giá và mọi cách tôi phải cho nó thân bại danh liệt.

Mặt trận thứ 2 là đối với Tiểu Mai, tôi phải tìm cách tiếp cận, thăm dò thái độ rồi sau đó mới xúc tiến kế hoạch, chứ với nàng mà lạng quạng thì tôi có khi ăn guốc vô đầu.

Mặt trận thứ 3 là mối quan hệ giữa Tiểu Mai và thằng Huy, đây là chiến trường được xem như chiến tranh du kích, tôi liệt kê tất cả những trường hợp phát sinh ngoài ý muốn vào mặt trận này. Tất nhiên nếu tôi làm tốt ở mặt trận 1 và 2 thì mặt trận 3 sẽ không đánh mà thắng, tuy thế cũng không được phép xem thường mặt trận 3, vì đó là cầu nối giữa Tiểu Mai với Minh Huy, tôi phải làm như nào đó để kiểm soát cây cầu chiến lược này, phải vận dụng cả trí óc logic và các phán đoán cảm tính để chiến đấu.

Các mặt trận được vạch ra theo thời gian thực, tức là không cần phải làm trước bên nào, mà tình huống xảy ra ở đâu thì mình thực hiện ở đó, các mặt trận đều có mối quan hệ tương hỗ với nhau. Về việc này tôi tự tin vào linh cảm của mình, phần giải quyết sự việc thì tôi trông cậy ở sự logic trong hành động.

Đưa ra những mục tiêu cần đạt được, nghĩ ra biện pháp và cách làm để đạt được những mục tiêu đó, liệt thêm những tình huống có thể phát sinh ngoài ý muốn, đồng thời kiểm soát lại nhân sự cho chiến dịch, tôi cuối cùng cũng tự hài lòng và gật đầu cười lạnh. Đưa tay vẽ một đường mực dài từ các mục tiêu nhỏ và khoanh tròn lại mục tiêu chính yếu, tôi nghe tim mình đập binh binh :

- Tiểu Mai, sẽ và chỉ là bạn gái của riêng mình !

Khoanh tròn xong dòng chữ to tướng trên mặt bảng, tôi tự dưng thấy lòng mình dậy lên một cảm giác hồi hộp pha lẫn thích thú, đồng thời vô cùng thanh thản.

- “ Bây giờ thì mình có thể đường đường chính chính mà yêu thích Tiểu Mai được rồi, hì hì, thà muộn còn hơn không mà ! “

Sáng hôm sau, trước khi đi học, tôi lên phòng mình điểm lại một lần nữa kế hoạch được vạch ra tối qua, hơi choáng váng vì khối lượng công việc đồ sộ mà mình phải làm. Và cũng hơi rùng mình khi nhìn lại những gì phải chinh chiến trên mặt trận dành cho Tiểu Mai :

- “ Không sao, không việc gì, không sao ! “ – Tôi tự trấn an mình.

Thật ra để đảm bảo cho kế hoạch này thành công thì tôi đã tự lập ra cho mình một điều lệ, đó là khi muốn đạt được mục đích, tôi phải có “ ràng buộc và thề ước “.

“ Ràng buộc “ đặt ra chính là tôi phải hoàn toàn bỏ game online, phải tập trung học hành.

“ Thề ước “ chính là tự hứa với bản thân rằng phải giữ bình tĩnh và sáng suốt trong mọi tình huống, để trí thông minh phát huy hết hiệu quả thiên bẩm của nó.

Chỉ khi tôi giữ được “ ràng buộc và thề ước “ thì tôi mới có thể đạt được mục đích trở thành bạn trai của Tiểu Mai. Ừ, tôi sẽ như thế !

Cơ mà không nghĩ thì thôi, chứ cứ nghĩ đến cụm từ “ bạn trai của Tiểu Mai “ là tôi lại thấy lâng lâng trong người, khác hẳn với Khả Vy nhé. Tiểu Mai kiêu sa quý phái là thế thì được làm bạn trai nàng đúng là đã tu chín kiếp mà. Thế nên bây giờ muốn xác định xem có phải tôi đã tu chín kiếp trước đó rồi không thì tôi phải trở thành bạn trai nàng đã, hề hề !

Lòng phơi phới tràn đầy quyết tâm, tôi đạp xe một mạch đến trường, dọc đường không quên đá đểu mấy thằng con nít ranh sáng sớm đã chạy xe đánh võng ngang qua mặt tôi :

- Ông bị điên à ? – Một thằng nhãi la oai oái.
- Tao tát vỡ mồm hết bây giờ, chúng mày chạy thế xe tông cùi tay cùi chân cho rồi ! – Tôi quắc mắt sừng sộ khiến bọn nhóc hoảng vía bỏ chạy tán loạn.

Phải thế chứ, mới sáng sớm đã oai như cọp, đã bảnh như rồng rồi, tôi vậy thì mới là tôi. Dắt xe vô cổng trường, tôi thiếu điều muốn đá văng lung tung beng mấy đứa khác cũng đang dắt xe đi cạnh tôi vào bãi gửi. Tôi giờ này tự dưng muốn… quậy, muốn phá hoại, muốn hét lên tuyên bố rằng tôi sắp sửa chiến đấu, ôi sao mà phấn khích quá đỗi, cứ thế này tôi đứt mạch máu não mà thăng mắt thôi !

- “ Bình tĩnh lại nào, kìm hãm lại nào, trở lại vẻ mặt lạnh lùng nào ! “

Vậy là tôi hít thở thật sâu và trở lại đúng bản chất của mình hồi một năm trước, hám danh và háo thắng núp đằng sau một vỏ bọc khiêm tốn và thông thái. Dắt xe vào bãi gửi, tôi đường hoàng xách cặp chậm rãi bước lên hành lang dãy lầu lớp học :

- “ Hừm, bây giờ mình chả sợ bố con thằng nào nữa, trở lại rồi đây ! “ – Tôi hùng hồn nghĩ thầm trong bụng.

Vâng, khốn nạn cái thân tôi, mới sáng sớm quần áo chỉnh tề, sáng lạn bảnh bao như Việt kiều về nước kiếm vợ thì đến góc hành lang tôi đụng ngay một con nhỏ nào đó bên A2 chạy vụt ra, tay cầm thau nước lau bảng quệt trúng vào người tôi. May mà thân tôi võ nghệ đầy mình tài năng kinh thế, phản xạ theo nhanh như cắt, dụng ra “ Mai hoa bộ pháp “ trứ danh của Vịnh Xuân Quyền kịp lách mình né ra trong gang tấc. Con nhỏ chới với….hất gần trọn nửa chậu nước ướt cả một bên giày của tôi :

- “ Ôi…cái đệch….gì thế này ? “ – Tôi nhăn mặt chửi thầm.

- Xin…xin lỗi nha…tui không để ý ! – Con nhỏ bối rối nhìn tôi rồi lại cúi gằm mặt xuống.
- “ Lỗi với chả phải, bà để ý thì tui đâu có bị ướt, phải bà là con trai thì nãy giờ tui táng cắm đầu rồi, mới sáng đã bị ám ! – Tôi bực dọc rủa trong đầu.

Trong bụng hổ báo chửi rửa là thế, nhưng bên ngoài tôi phải cố giữ hình tượng là một thằng con trai rộng rãi và cực kì ga- lăng.

- Ừ…không sao… ! – Tôi gật đầu độ lượng bỏ qua, miệng nở một nụ cười giả tạo.
- Hi, xin lỗi lần nữa nha ! – Nói rồi con nhỏ vội vàng quay đi .

- “ Nhìn thì cũng xinh đấy chứ, sao hồi đó mình sang A2 không thấy nó nhỉ ? “ – Tôi ngẩn người thắc mắc, thoáng chút động lòng trần tục bởi vẻ dễ thương của con nhỏ hồi nãy.

Nhưng nghĩ đến vẻ đẹp ma mị của Tiểu Mai là tôi lại quên ngay lập tức con nhỏ A2, bởi nhỏ đó so với Tiểu Mai thì chỉ là đom đóm lập loè lượn trước mặt trời chói lọi.

Hơi bực mình vì sáng sớm đã gặp hạn nhưng tôi cũng thây kệ, vào lớp cất cặp rồi xuống vòi nước căn-tin để rửa lại chiếc giày bị bẩn. Xong xuôi đâu đó, tôi tự thưởng mình bằng một dĩa cơm sườn ngon lành nóng hổi. Ăn uống no nê rồi tôi lò dò bước lên lớp, đưa mắt nhìn khắp phòng một lượt, tiếp đó tôi ngoắc tay từng thằng trong hội bàn tròn đi ra ngoài :

- Gì thế ? – Khang mập ngạc nhiên.
- Dẫn bọn tao đi ăn à ? – Tuấn rách thắc mắc.
- Ăn cái đầu mày ! – Tôi nạt lại.
- Chứ đâu ? Có gì mà bí hiểm vậy ? – Luân khùng liếm môi tò mò.

Trước ánh mắt lúc này đã thành hình dấu hỏi to tổ tướng của lũ bạn, tôi nhếch môi cười bí hiểm rồi kéo cả bọn ra ngoài căn- tin trường :

- Tao có một kế hoạch !

Năm phút sau, hội bàn tròn 7 thằng con trai 11A1 tập trung bu đầu vào nhau, năm giây sau khi nghe tôi phác thảo toàn bộ kế hoạch tác chiến, bọn thằng Khang đần mặt ra nhìn tôi như một vị thánh sống :

- Con lạy thánh, hiển linh lại rồi ! – Dũng xoắn chảy dài mặt ra.
- Ghê, mày tự nghĩ ra à ? – Khang mập quệt mũi.
- Chứ sao, hề hề ! – Tôi bật cười khanh khách.
- Rồi chừng nào thực hiện ? – Tuấn rách tò mò hỏi.
- Khi nào tao phân việc thì bắt đầu luôn, giờ chưa phải lúc ! – Tôi trả lời.
- Mà…tao thấy hơi phiêu đấy, mày nhắm nổi không ? – Luân khùng e dè góp ý.
- Chả có sao, lần này tao quyết là làm được ! – Tôi vung tay nói cứng.

- Thế…còn tụi tao ? – Hai thằng Chiến và Quý chưng hửng.
- Hai thằng mày giữ vai trò quan trọng nhất nhóm, tí nữa tao nói sau ! – Tôi vỗ vai tụi nó đáp.

Trông thấy cả bọn vẫn còn đần mặt ra nhìn nhau ngơ ngác, tôi bật cười rồi nháy mắt tự tin với tụi nó :

- Quyết định vậy nhé !
- Okie, cứ thế mà làm ! – Sau vài giây lưỡng lự, tụi bạn tôi đồng thanh gật đầu.

Vậy là xong phần mộ binh cho chiến trận, tiếp theo là phải đợi thời cơ và biểu hiện từ phía địch quân là thằng Minh Huy, phải quan chiến vài ngày nữa coi sao rồi mới hành sự. Dự định sáng nay là vậy, thế nhưng bọn tôi chả phải đợi lâu bởi vì ngay sau đó tôi đã nhận ra thời cơ phát động chiến tranh đã đến thật gần !

Chap 220
Cả đám lục tục bước lên cầu thang chuẩn bị vào lớp, bỗng dưng thằng Quý đột ngột đứng lại ôm mặt than thở :

- Chết tao, sáng nay tiết 3 thuyết trình môn Công dân mà tao quên mất, chưa chuẩn bị phần của tao !
- Hề hề, tổ tao mấy nhỏ con gái chuẩn bị tài liệu hết rồi, bọn tao chỉ việc đứng dậy phát biểu thôi ! – Dũng xoắn cười khoái trá.
- Mày làm gì chưa Nam ? – Thằng Luân quay sang tôi hỏi.
- Thì tao đọc sơ qua bài mới rồi ! – Tôi lúng búng đáp, quả tình là hôm qua tôi có nhìn lướt qua tài liệu thuyết trình bọn trong tổ 4 đưa thật, nhưng chỉ đọc được vài phút là tôi gấp lại mà chuyển qua vật lộn với kế hoạch tác chiến của riêng mình.
- Thôi tí để tao thuyết trình cho ! – Luân khùng nhún vai trả lời.

Tôi đến đây thì gãi đầu lia lịa, đúng là chưa xuất trận thì đã lộ ngay sơ hở, quả thật tối qua lúc vạch ra kế hoạch tác chiến tôi đã không tính đến trường hợp…. chuẩn bị bài cho ngày hôm nay :

- “ Có phải không trời ? “ – Tôi đần mặt ra ngơ ngác vì tắc tị.

- “ Không lẽ tí nữa cô Công dân kêu mình lên để thuyết trình vỡ mặt à ? Chưa thể hiện được chút nào thì lại phải bẽ mặt với Tiểu Mai nữa hay là sao đây chứ hả ? “

Tôi bắt đầu toát mồ hôi hột, phong thái tạo dựng sáng giờ đã gần bay biến đâu mất.

- “ Bình tĩnh, bình tĩnh nào…… ! “ – Tôi lẩm nhẩm liên tục mặc cho tụi bạn đang nhìn mình.
- “ Bạn trai Tiểu Mai, bạn trai Tiểu Mai, bạn trai…….! “ – Đang lầm rầm tự trấn an bản thân bằng ràng buộc và thề ước thì tôi chợt nảy ra một sáng kiến bất ngờ.

- “ Phải…rồi… ! “

Ngay lập tức tôi quay sang bọn thằng Khang hỏi xác nhận một lần nữa điều tôi đang nghĩ trong đầu :

- Tuần này lớp nào cũng phải thuyết trình đề tài này đúng không ?
- Ờ, khác ngày học nhưng chung chương trình mà ! – Thằng Chiến gật đầu.
- Và…cô dạy Công dân lớp mình cũng dạy cho tụi A6 ? – Tôi lại hỏi tiếp
- Ừ…chắc thế ! – Dũng xoắn ngập ngừng trả lời.
- Chắc không kìa ? – Tôi hỏi gấp gáp.
- Phải mà, hôm bữa cô quên kí sổ đầu bài thì tao cầm chạy qua phòng 11A6 để cô kí vào mà ! – Luân khùng trả lời chắc nịch.
- Tốt, bắt đầu kế hoạch ! – Tôi búng hai ngón tay kêu tách một phát.

- Hả ? – Bọn bạn tôi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên.

Nói là làm, tôi phân công mọi việc ngay tắp lự, sốt sắng trình bày ngay mục tiêu đầu tiên của mặt trận thứ nhất :

- Thằng Tuấn mày ngồi ngay cửa ra vào lớp, từ giờ cho đến tiết Công dân mày phải để ý xem mấy thằng bên A6 có đến gặp thằng Huy không, nếu có thì tụi nó trao đổi những gì !
- Sao…sao phải thế ?
- Cứ theo lời tao mà làm, còn thằng Chiến mày ngồi sau bàn thằng Minh Huy, để ý xem trong trường hợp tao vừa nói, sau khi thằng Huy gặp tụi A6 xong thì về chỗ ngồi nó làm những gì !
- Rồi, y lệnh !
- Thằng Dũng và thằng Luân, trong giờ thuyết trình bất kể tao làm gì thì hai đứa mày phải lên tiếng ủng hộ, nhớ là phải rõ ràng nhé !
- Là sao ? Ủng hộ cái gì ?
- Cứ biết vậy đi, đến đó tuỳ cơ ứng biến !
- Ừm okie, thế thằng Khang với thằng Quý không làm gì à ?
- Thằng Quý để ý thái độ của Trúc Mai dùm tao rồi cuối giờ học báo cáo, thằng Khang quan sát thằng Huy !
- Tao chả hiểu gì sất !
- Mày cứ làm theo lời tao là được, thế nhá !

Mặc cho bọn bạn đang ngẩn mặt vì không hiểu đầu cua tai nheo gì, thế nhưng tôi vẫn giữ nguyên ý định của mình, vì tôi linh cảm rằng ngày hôm nay rất có thể cơ hội khai chiến sẽ đến.

- Thôi vô lớp, vậy nhé, Tuấn mày để ý kĩ giúp tao ! – Tôi nói khi cả đám đã gần đến phòng học.
- Biết rồi, để ý thái độ tụi nó đúng không ? – Tuấn rách hỏi lại thật kĩ.
- Ừm, tất cả những gì tụi nó trao đổi ! – Tôi gật đầu nhắc nhở.

Đến đây thì chắc các bạn sẽ thắc mắc rằng kế hoạch của tôi là như thế nào, và nó có quá nhiều lỗ hổng vì những gì tôi cắt cử phân công đều thiên về cảm tính. Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã nói rằng tôi làm việc theo cảm tính, thế nhưng lần này có cả sự logic trong đó. Thời gian qua mặc dù không để ý ra mặt nhưng tôi vẫn thầm lưu tâm đến những gì thằng Huy làm, đó là mặc dù học ở A1 nhưng sau giờ học thì nó toàn chơi với bọn A6. Có thể không ai để ý nhưng thỉnh thoảng vào giờ thuyết trình các môn xã hội thi đua giữa các tổ thì tôi vẫn thấy bọn A6 đi sang lớp tôi mà đưa cho các tập tài liệu gì đó. Và y như rằng ngay sau đó là thằng Minh Huy sẽ đại diện cho cả tổ 1 mà đứng dậy thuyết trình trước lớp, gần 4 môn có tiết thuyết trình thì tổ 1 đều đứng nhất, bởi một lẽ là tài liệu hình ảnh phong phú hơn hẳn những tổ khác gần gấp đôi gấp ba.

Chính vì vậy tối hôm qua khi nghĩ đến thân thế của thằng Huy tôi chợt nhận ra điều bất thường này, đó là cứ vào giờ thuyết trình, cứ sau lúc nó gặp bọn A6 thì tổ 1 lại đạt điểm cao nhất trong các đợt thi đua. Và tôi đã đề ra cách để phản pháo ngược lại thằng này, đó là bước đi đầu tiên của mặt trận thứ nhất.

Quay trở lại ngày học hôm ấy, tôi đi vào phòng học và ngồi yên tại chỗ, âm thầm quan sát biểu hiện của thằng Huy. Không ngoài dự đoán, thằng Huy vẫn đang giả vờ dốt đặc môn tiếng Anh để cho Tiểu Mai ngồi giảng bài cạnh bên. Và bây giờ thì tôi biết là tôi đang ghen thật chứ chẳng cần phải giấu giếm gì nữa :

- Ê Luân, tao bảo này ! – Tôi quay sang thằng Luân nói nhỏ.
- Gì thế ? Hành động à ? – Nó thì thào hỏi tôi.
- Ừm…mà sao thấy mày khoái chí thế ? – Tôi hơi ngạc nhiên nhìn nó.
- Khoái sao không, cứ nghĩ đến cảnh mày hạ đo ván thằng Huy là tao sướng điên rồi ! – Luân khùng phổng mũi.
- Ừm, thế giờ mày đi tới nói với thằng Huy rằng cần gặp nó bàn chuyện công tác lớp ! – Tôi bắt đầu vào phần khoá mục tiêu.
- Là bàn gì giờ ? Lấy cớ gì ? – Thằng Luân chưng hửng.
- Thì…nói là tí mày điều hành buổi thuyết trình, nó là phó bí thư nên cần hợp tác thể lệ hay gì đó đại đi cũng được, câu giờ cho tao ! – Tôi thoáng nhăn mặt.
- Ừm ok, làm liền đây ! – Nói rồi thằng Luân xách ngay sổ đầu bài lên chỗ thằng Huy đang thả sức ton hót với Tiểu Mai.

Và khi tôi thấy thằng Huy hơi bực mình vì bị Luân khùng phá đám bất ngờ thì tôi liền ôm tập vở lên chỗ Tiểu Mai :

- ……….. ! – Nàng ngạc nhiên nhìn tôi.
- Ừ…truy bài mình nhé, học xong rồi ! – Tôi lưỡng lự đáp.
- Vậy…Nam viết ra 30 động từ bất quy tắc ở cả 3 thì đi ! – Tiểu Mai lạnh lùng ra đề.

Y chóc, tôi cũng chỉ cần có thế, vì dẫu cho nàng có băng sương ngọc nữ đến độ nào đi nữa, có vô cảm đến chừng nào đi nữa thì tôi vẫn thấy nàng xinh đẹp, tôi vẫn muốn… nàng làm bạn gái tôi. Thế là với nguồn “ động lực “ mạnh mẽ đó, tôi viết nguyên một hơi 30 động từ bất quy tắc, xong xuôi đâu đó lại cười toe chìa ra :

- Hì, xong rồi !
- Ưm…… ! – Tiểu Mai thoáng nhíu mày khi kiểm tra đáp án của tôi.
- …….. ! – Mặc kệ là sai hay đúng, tôi chống cằm nhìn nàng….mê mẩn, đúng là Tiểu Mai nhìn càng gần càng thấy xinh đẹp.

Tiểu Mai không hay biết tôi đang nhìn nàng chăm chú, vẫn nhìn đăm đăm vào bài giải của tôi, cuối cùng nàng tròn mắt ngước lên nhìn tôi. Và tôi hoảng hồn ngó lơ ngay chỗ khác ngay tắp lự, như phát giác ra rằng nãy giờ mình bị nhìn chằm chặp, Tiểu Mai thoáng đỏ mặt rồi nói :

- Chỉ sai có 2 từ thôi !
- Vậy à ? Hì ! – Tôi lúng búng gãi đầu.
- Nam học thuộc bao giờ thế ? – Nàng hỏi.
- Mới tối qua thôi, vậy mà cũng còn sai ! – Tôi vờ nhăn mặt tiếc nuối.
- Cũng được rồi…vậy giờ Nam học tiếp chỗ này, mai mình kiểm tra ! – Tiểu Mai đáp.

Không biết là do tôi bị hoang tưởng rồi hay chăng mà tự dưng cảm giác như liền ngay sau đó Tiểu Mai khẽ mỉm cười khi đặt bút viết điểm ngữ pháp cho tôi.

Cầm cuốn vở đứng dậy sau khi nhoẻn miệng cười chào Tiểu Mai, tôi đường hoàng quay trở lại chỗ ngồi, và cảm giác được ở phía sau thằng Minh Huy đang nhìn tôi lom lom. Và ngay khi tôi ngồi lại vào bàn thì đã nhận được mảnh giấy vo tròn được thằng Chiến ném sang :

- “ Nó dòm mày ghê lắm, như muốn quất mày rồi ấy ! “

Tôi nhếch môi cười khẩy, thầm nghĩ trong đầu :

- “ Chưa đâu, trò vui còn ở phía sau ! “

Hai tiết học tiếp theo trôi qua không có gì đặc biệt, và giây phút tôi chờ đợi đã đến, trống báo hiệu giờ ra chơi vừa vang lên là tôi ngồi y xì ngay tại bàn mà bắt đầu quan sát. Như để tránh đi sự nghi ngờ, tụi thằng Khang thằng Luân vẫn tót ra ngoài sân chơi như bình thường, chỉ còn lại tôi, Tuấn rách và thằng Chiến là tại vị trong lớp.

Năm phút đầu tiên trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng dáng tụi A6 đâu, thằng Tuấn đã bắt đầu chột dạ, nó quay lại lo lắng nhìn tôi. Thế nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh khoát tay bảo nó quay lên trên tiếp tục thi hành nhiệm vụ.

Lại vài phút yên ắng nữa trôi đi mà tình hình vẫn không có chuyển biến, thằng Chiến lắc đầu ủ dột nhìn thằng Huy vẫn còn đang chúi mũi vào quyển sách Công dân trước mặt.

- “ Bình tĩnh, chắc chắn sẽ có ! “ – Tôi nhủ thầm trong bụng.

Và không ngoài dự đoán của tôi, một lúc sau Tuấn rách giật mình nhìn ra ngoài cửa lớp, vì ở đó là hai thằng nhãi A6 mà hôm bữa tôi thấy đi cùng thằng Huy. Nghe tiếng gọi của đồng bạn, thằng Minh Huy vội bước ra tiếp chuyện.

Năm phút sau, trên tay tôi là hai mẩu giấy từ hai điệp viên, đó là thằng Chiến và Tuấn rách :

- “ Hai thằng A6 đưa nó cầm xấp giấy gì đó tao không thấy rõ ! “
- “ Là tài liệu về Giáo dục công dân, có hình ảnh thuyết trình của tiết sắp tới, nó đang ghi chép gì đó, là sao mậy ? “

Lúc này trên miệng tôi đã nở nụ cười ngạo nghễ, bởi tôi chỉ cần có thế :

- “ Thắng rồi ! “

Tiết Giáo dục công dân sau giờ giải lao đã đến, cô giáo bước vào lớp, sau khi nói qua thể lệ nội dung thì cô cho thằng Luân lớp phó học tập đứng ra thay cô điều hành buổi thuyết trình.

- Đầu tiên là phần thuyết trình của tổ 1, mời đại diện tổ 1 ! – Thằng Luân dõng dạc nói.

Quả nhiên vẫn là thằng Minh Huy đang đường hoàng bước lên giữa lớp, nó ra vẻ húng hắng làm điệu bộ quan trọng hệt như các vị nguyên thủ quốc gia trong những lần phát biểu hội nghị. Và vẫn như mọi khi, cả lớp say sưa ngồi nghe nó thuyết trình, chỉ riêng hội bàn tròn là nhấp nha nhấp nhổm quay sang nhìn tôi.

- “ Cứ từ từ, để nó đọc hết đã ! “ – Tôi nháy mắt ra hiệu với cả bọn.

Và khi thằng Huy đã kết thúc bài thuyết trình trong tiếng vỗ tay rào rào của cả lớp, sau lời yêu cầu các tổ nhận xét của giáo viên, sau cả những lời bình luận hầu hết là khen nức nở của bọn con gái, tôi mới thong dong đứng dậy phát biểu :

- Thưa cô, em có ý kiến !

Nếu là ai đó phát biểu ngay sau bài thuyết trình của thằng Minh Huy thì không sao, thế nhưng khi người đó là tôi thì lại là một chuyện khác. Bởi bây giờ trong lớp ai cũng biết rằng tôi ít nhiều gì cũng có xích mích với thằng Huy, thế nên bây giờ hết thảy mọi người trong lớp trừ bọn thằng Khang ra đều ngạc nhiên nhìn tôi :

- Em cứ nói đi ! – Cô giáo mỉm cười.
- Dạ…em nghĩ phần thuyết trình của bạn Huy ở tổ 1 như vậy là không được ! – Tôi bình thản nói.
- Không được ở chỗ nào ? – Cô thắc mắc.
- Dạ, ở chỗ là bạn Huy lấy tài liệu của lớp khác để đem về làm tài liệu thuyết trình cho tổ mình !

Tôi vừa nói xong thì cả lớp đều ồ lên, và mọi ánh nhìn đổ dồn về phía thằng Huy :

- Sao em biết ? – Cô giáo ngạc nhiên hỏi.
- Vì em thấy bạn Huy nhận tài liệu từ bên lớp cũ bạn đó là 11A6, và không riêng gì lần này mà cả những lần thuyết trình khác đều vậy ! – Tôi từ tốn trả lời.
- Hèn gì lúc nào tổ 1 cũng đứng nhất, hây dà ! – Dũng xoắn hiểu ý tôi, nó hùa theo ngay.

Và giây phút cân não đã đến, thằng Minh Huy đứng dậy phản bác lại :

- Bạn Nam nói vậy là không có căn cứ !
- Hê, vậy nếu mọi người không tin thì thưa cô, tiết sau là tiết công dân của 11A6 và cô cũng dạy bên đó, nếu có thể kiểm chứng thì cô hãy ra đề thuyết trình cho bên đó giống với đề bên đây, là có thể biết ngay bạn Huy có sử dụng tài liệu của A6 hay không mà !

- Ừ, phải rồi ! – Thằng Luân ở trên bảng gật gù đồng ý.
- Chà, có không ta ? – Mọi người trong lớp xì xầm bàn tán.

- Nhưng… nội qui khi thuyết trình không cấm việc sử dụng tài liệu tham khảo ở nơi khác, dù gì cũng là lấy từ trong sách hay trên mạng ra mà ! – Thằng Huy cãi lại.
- Vậy là bạn Huy đây thừa nhận bạn sử dụng tài liệu của A6 đưa sang trong những giờ thuyết trình rồi nhé ? – Tôi chớp cơ hội xoáy thẳng ngay vào vấn đề.
- Thì….. ! – Thằng Huy bối rối.

- Okie, Nam đồng ý là nội qui không cấm việc dùng tài liệu bên ngoài, nhưng đây lại là tài liệu mang tính tương đương về sự tìm kiếm của mọi người, ví như mỗi tổ chỉ có tầm 10 người để làm phần tài liệu. Thế nhưng bên bạn Huy đây tính cả thêm A6 thì là gần 20 người chuẩn bị, nhỉ ?
- Vậy thì sao, đâu có phạm quy chế ?
- Không phạm quy chế nhưng là không công bằng ?
- Hừ, thế nào là không công bằng ?
- Vì đây là thi đua giữa các tổ với nhau, bạn đâu thể nhờ sự trợ giúp từ bên ngoài, vậy là……!

Đến đây tôi ngừng lại một giây, nhấn nhá giọng điệu để tỏ sự quan trọng :

- Vậy là…không bằng nhau về điểm xuất phát !

Tôi dứt lời thì hội bàn tròn và một vài đứa trong lớp đều gật đầu đồng ý, nhắm ngay cơ hội tranh thủ sự ủng hộ của số đông, tôi lại xoáy ngay đến danh dự của tổ 1 :

- Và mình nghĩ tổ 1 đâu…bệ rạc đến mức phải sử dụng tài liệu của lớp khác nhỉ ?

Không ngoài dự đoán, nhỏ Yên ù nóng tính đứng phắt dậy :

- Nói bậy, tổ tui không có !
- Thế nhưng…Huy vừa thuyết trình đấy thôi, bạn Yên có nhận ra được bao nhiêu phần tài liệu là của tổ bạn không ? – Tôi vờ ngơ ngác để chêm dầu vô lửa.
- Thì…tui có nói rồi, nhưng mấy lần trước Huy cũng có dùng nên…tức là bọn tui không đồng ý…nhưng Huy cứ….ừ thì…. ! – Yên ù càng nói càng biết mình hớ.
- Vậy là phải rồi, hèn chi tổ 1 cứ để Huy thuyết trình miết ! – Một đứa tổ 2 lên tiếng.
- Tui nghi rồi mà, chứ ai đời tổ 1 nhiều người vậy lại đi chọn mình Huy ! – Một thằng tổ 3 hùa theo.

Và kéo ngay sau đó là cả lớp bàn tán xôn xao, mặc cho thằng Minh Huy đang thập phần bối rối chả biết cất mặt vào đầu. Chỉ có Tiểu Mai là vẫn lạnh lùng chẳng tỏ thái độ gì, nhưng tôi cũng chỉ cần có thế, nàng không ra mặt bào chữa cho thằng Huy là được rồi, chứ tôi thì có luyện thêm vài chục năm nữa cũng chả thể đấu khẩu với Tiểu Mai nổi.

Tôi lúc này đã có thể tự tin cười khẩy, đưa mắt nhìn cô giáo bộ môn :

- Ý kiến của em chỉ có vậy thôi, em xin hết ! – Và tôi ung dung ngồi xuống.

Phải mất vài phút để ổn định tình hình lớp học, và mất mười phút để phán xử cho trường hợp này, cuối cùng cô giáo quyết định cho tổ 1 được 5 điểm sau khi trừ bớt 4 điểm. Và kẻ tội đồ Minh Huy lủi thủi quay về chỗ ngồi trong tiếng trách cứ của bọn con gái tổ 1 cùng cơ số những đứa của các tổ khác. Và tôi cười ngạo nghễ nhìn nó bằng ánh mắt của kẻ bề trên vì tôi xem như đã hoàn thành được một dấu gạch đầu dòng của kế hoạch tác chiến mặt trận thứ nhất.

- Quá dữ, mày đi làm luật sư đi ! – Giờ ra về, bọn thằng Khang phóng đến khoác vai tôi.
- Hê, chưa đâu, kế hoạch còn dài ! – Tôi cười khoái chí. – Đừng có khinh địch, chẳng qua hôm nay nó bị bất ngờ nên không cãi lại được thôi, chứ thằng này dẻo mồm lắm !
- Ha ha, kệ nó, tao chỉ biết lúc nãy cái mặt nó rõ là tức mày lắm mà chẳng làm gì được, ha ha ! – Thằng Chiến phá ra cười.

Đúng vậy, tuy là chỉ mới bắt đầu một trận đánh lớn thôi nhưng khởi đầu vậy là quá tốt rồi, dù sao thì chuyện này xảy ra cũng là trong phần dự liệu của tôi, và tôi trước đó đã tự tin là mình toàn thắng 100% rồi kia mà, có gì đâu phải tự hào, hề hề !

Và lúc tôi dắt xe ra khỏi bãi gửi, bất thần bắt gặp thằng Huy đang xách cặp đi ngược lại, dự là có chuyện chẳng lành, tôi âm thầm vận khí đề công, phòng khi thằng này muốn choảng nhau. Thế nhưng thằng Minh Huy chỉ gằn giọng và nói :

- Đợi đó, tao với mày chưa xong chuyện đâu !

Tức thì tụi thằng Khang đần mặt ra nhất thời á khẩu trước lời tuyên chiến đầy ngữ khí giang hồ của thằng Mình Huy.

Thế nhưng tôi chỉ bình thản cười lạnh, nhún vai đáp :

- Đã bắt đầu đâu mà xong !

Rồi quay lưng dắt xe đi thẳng, cảm nhận rõ rằng kể từ ngày hôm nay, trận chiến giữa tôi và thằng Huy đã chính thức bắt đầu !

Post a Comment

 
Top